Chương 742

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 742

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mẹ kế làm sao không biết, nhưng vì cố kỵ Tống Diệc Châu nên cho dù hận đến ngứa răng cũng chỉ có thể nuốt vào tɾong bụng.
Việc làm ăn của nhà bọn họ muốn Tống Diệc Châu giúp đỡ thì không đề cập tới, chỉ nói của hồi môn lần này của Tống Diệp Lan, phần lớn đều xuấtphát từ bút tích của Tống Diệc Châụ
Lúc trước cha của Tống Diệp Lan căn bản gả con gái như bát nước hắt đi, huống chi đối với cô con gái lớn này cũng không có bao nhiêu tình cảm, vì thế của hồi môn chuẩn bị rấtít.
Lúc thiệp mời nhiều lần đưa đến chỗ Tống Diệc Châu, hắn vô tình hỏi một câu, mắt thấy đối phương cúi đầu nửa ngày không trả lời được.
Tống Diệc Châu cũng đoán được ông ta cay nghiệt con gái, lần đầu tiên không để ý lễ nghi châm chọc nói.
“Tốt xấu gì cũng họ Tống, chú Tư cũng không sợ bị người ta truyền ra ngoài nói là không thể chờ đợi để bán con gái.”
Trên danh sách hồi môn ít ỏi của Tống Diệp Lan, sau đó toàn bộ đều do Tống Diệc Châu bổ sung, quy mô không thua gì các quý nữ khác ở thủ đô xuấtgiá.
“Tiểu thư Tư Á.”
Tống Diệp Lan được người giúp việc đỡ đứng dậy, cô ấy cầm tay Liên Chức, lấy hết dũng khí nói “Tôi có thể mời cô và anh họ làm chứng hôn cho tôi không?”
“Hả?”
Liên Chức khẽ chớp mắt.
Tống Diệc Châu là anh trai cùng họ đương nhiên phải làm, nhưng cô cùng làm tính là chuyện gì chứ?
Rất rõ ràng khi cô ấy nói ra những lời này Liên Chức lại bắt đầu khiếp đảm, ánh mắt lóe lên nhìn chằm chằm Tống Diệc Châụ
Tống Diệc Châu cúi đầu nhìn Liên Chức, đáy mắt lộ ra nụ cười tao nhã.
“Nhìn tôi làm cái gì, tôi cũng không làm chủ được thay Trầm tiểu thư.”
Lời nói của anh lịch sự mà phong độ, như thể bọn họ chưa từng gặp mặt.
Liên Chức vừa oán thầm xong, lập tức thấy ánh mắt Tống Diệp Lan chăm chú nhìn cô.
“Tiểu thư Tư Á, làm ơn, cô có thể không?”
Liên Chức nhìn cô ấy giống như níu lấy cọng rơm sinh tồn níu lấy mình. Cô gái này không ngốc, đối với tình cảnh sinh tồn của mình rấtrõ ràng.
Ở nhà cha không thương mẹ không thương, còn có thể trông cậy gả đến nhà chồng được bọn họ coi trọng sao?
Hôm nay tự nhiên phải tự nghĩ biện pháp bảo vệ mình.
Nếu để cho bên ngoài biết cô ấy và lớn tiểu thư Trầm gia có qua lại, không biết là thân hay không thân, đều sẽ hậu đãi cô ấy ba phần.
Liên Chức cũng thấy rõ tâm tư của cô ấy.
Cô cũng không có tức giận bao nhiêu, ngược lại lớn khái cô cảm giác mình cũng đã từng trải qua chuyện như vậy giống tɾong quá khứ.
Ngược lại Liên Chức còn vì cô gái này biết bảo vệ mình mà cảm thấy vui mừng.
“Được.” Cô nói.
Trong sảnh yến tiệc.
Đại khái việc giao tiếp tɾong những yến tiệc thế này quá mức hời hợt, hơn phân nửa khuôn mặt quen thuộc, người đối diện cầm ly rượu chúc mừng luôn mang the0 ý đồ riêng, đột nhiên bồi bàn cạnh cửa cung kính mở cửa lớn sảnh ra lần nữa.
Có người quay mặt qua, tɾong hội trường vang lên xao động.
Quý phụ bên cạnh cười nhìn mẹ Trầm.
“Lần trước tôi thấy Kỳ Dương vẫn ở buổi lễ giới thiệu của Tư Á, không nghĩ tới hôm nay cậu ấy cũng sẽ đến, càng ngày càng có phong phạm của cha Trầm lúc còn trẻ.”
Mẹ Trầm tươi cười, nếu nhìn kỹ sẽ có chút cứng ngắc.
Đúng vậy, Trầm Kỳ Dương từ trước đến nay đều không quan tâm những trường hợp này, ai có thể nói cho bà biết gần đây những hành động khác thường này của anh là vì lý do gì.
Có vài người chính là có bản lĩnh có thể phô trương hơn người, rõ ràng đến muộn nhiều như vậy, tɾong áo len lộ ra áo sơ mi tùy ý giống như mới đi từ tɾong nhà ra ngoài, nhưng dù cho đi tới chỗ nào cũng là ngôi sao sáng nổi bật giữa đám đông.
Có người muốn giao tiếp ân cần tiến lên, tuổi tự nhiên lớn hơn Trầm Kỳ Dương không ít.
Hết lần này tới lần khác người đàn ông ra vẻ mình đang cố gắng lục tìm tɾong trí nhớ xem đối phương họ gì tên gì, kêu một tiếng chú bác khiến đối phương tự động khom lưng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận