Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạnh Mính nghe không hiểu nó đang nói cái gì, đoán có lẽ là bé mèo trắng đang quan tâm mình, xoa xoa đầu nó, dò hỏi: “Em có muốn đi cùng chị không?”

Mèo trắng ngồi tại chỗ không nhúc nhích, meo một tiếng.

Hạnh Mính đã hiểu ý của nó, vì vậy vẫy vẫy tay với nó: “Vậy chị đi trước đây, cảm ơn em. Hy vọng còn có cơ hội gặp lại em. Lần sau sẽ mang cho em cá khô nhỏ nhé!”

Bộ râu của bé mèo trắng run run, khóe miệng kéo ra sau, mỉm cười. Hạnh Mính tiếp tục nhảy lò cò đến bên đường, nhảy đến chỗ hòm thư, còn không quên quay đầu lại phất tay với nó.

Mãi cho đến khi bóng người biến mất hoàn toàn, bé mèo trắng mới đứng lên, đi vào trong hang động.

“Không thấy người đâu.” Hồ Anh Tài mới bước chân vào trong nhà, đã không ngửi thấy mùi vị quen thuộc.

Vô thức nhìn sang Nguyên Tuấn Sách bên cạnh, anh lạnh mặt, lông mày mày, ánh mắt tối sầm, hiển nhiên là anh cũng cảm giác được.

Trên lầu truyền đến tiếng cào cào cửa, Nguyên Tuấn Sách sầm mặt, vươn tay lên trên.

Mèo trắng đang lay cánh cửa trên gác mái, đột nhiên bay lên không trung, nó kinh ngạc kêu meo meo không ngừng. Thân thể bị một lực lượng vô hình hút xuống khỏi gác mái, cuối cùng bay thẳng đến trong bàn tay to. Cổ mèo trắng bị bóp chặt, tứ chi vung vẩy lung tung giữa không trung, muốn cào vào tay anh.

“Ai nha, đây không phải là mèo trắng nhỏ đó sao?” Hồ Anh Tài tức thời nâng mông nó lên, mới không để móng vuốt của nó cào Nguyên Tuấn Sách bị thương: “Chẳng lẽ em là đầu sỏ gây tội, thả người chạy mất sao?”

Hồ Anh Tài dáng vẻ như xem kịch vui không chê thiên hạ đại loạn, nheo đôi môi hồ ly giảo hoạt, cười rộ lộ ra răng trắng, khom lưng ghé mặt tới gần nó.

“Meoo!”

Mèo trắng nhìn con yêu quá đang bóp chặt cổ nó, vẻ mặt lạnh băng sát ý nồng nặc như muốn ăn tươi nuốt sống mèo, mái tóc bạc lạnh lẽo vì tức giận mà tung bay, cổ tay bắt đầu siết chặt hơn, tiếng mèo kêu bỗng nhiên yếu ớt hẳn: “Meooo~”

So với tiếng mèo kêu thê thảm, đám ve hoà ca ồn ào bên ngoài đều hổ thẹn không bằng. Hồ Anh Tài bưng một mâm thịt từ trong phòng bếp ra, một bàn tay chắp sau người, dáng vẻ đoan chính, một tay khác nâng cao cái mâm, giống như đầu bếp.

“Mèo con, đừng kêu nữa, chúng ta cũng không phải muốn giết em mà. Hơn nữa, em nên cảm tạ tôi mới đúng, nếu không phải tôi giúp em cầu xin, nói không chừng hiện tại em đã bị ném vào bếp lò.”

Cổ mèo trắng có thêm một dây buộc bị kéo căng, một đầu khác bị cột vào hốc mắt trống không trên cái đầu lâu của lò sưởi âm tường trong phòng khách.

Bé nèo trắng không thể thoát khỏi dây thừng, hung ác khè khè với Hồ Anh Tài. Hồ Anh Tài cũng không sợ, ngồi xổm xuống đặt mâm thịt trước mặt nó, cười hắc hắc đe dọa: “Ăn no rồi lên đường.”

“Meo!”

Mèo trắng nhảy dựng lên, định cào vào mặt anh ta, Hồ Anh Tài bắt lấy thịt mềm sau gáy nó, kịp thời khống chế được bé mèo trắng hung dữ.

“Em thật sự có thể nghe hiểu tôi nói gì sao? Nhìn em không giống yêu, giống như con mèo tu luyện được nửa đường lại bỏ dở giữa chừng.”

Mèo con vẫn còn hung dữ nhe răng huơ móng vuốt, toàn bộ đều nhắm vào mặt anh ta. Hồ Anh Tài giơ cao nó giữa không trung, nheo mắt đánh giá, rồi lại thả nó xuống một chút, làm cho nó dẫm lên mặt sô pha.

“Trước kia tôi cũng quen biết một con mèo trắng, lớn lên giống em như đúc.” Hồ Anh Tài nâng má, lúc híp mắt cười rộ lên trông anh ta rất giảo hoạt, không thể nhìn ra anh có đang nói dối hay không.

“Nhưng mà đó cũng là chuyện của vài trăm năm trước rồi. Lúc trước chúng tôi còn chơi với nhau trên núi hồ ly rất lâu rất lâu.”

Mèo trắng được thả xuống, giống như biết mình trốn không thoát, quỳ rạp trên mặt đất nổi móng vuốt, chải vuốt bộ lông xinh đẹp vừa rồi bị anh xoa cho loạn cào cào.

“Mấy trăm năm trôi qua rồi, liệu đó có phải tổ tiên của em không nhỉ? Nhưng mà nếu con mèo đó quyết đoán một chút, đoán chừng hiện tại cũng đã tu luyện thành người. Giống loài lười như các em, phỏng chừng không thích quá trình buồn tẻ tu luyện đi.”

Hồ Anh Tài kể lại chuyện xưa, kể đến chính mình cũng thương cảm, nhăn mày thở dài: “Vậy xem ra hẳn là nó không còn nữa.”

Mèo trắng vẫn chỉ lo liếm lông cho mình, giờ khắc này lại vờ như không nghe hiểu những gì anh ta đang nói.

Hồ Anh Tài đẩy đẩy mâm thịt đến trước mặt nó, lúc đứng dậy, dường như nghĩ đến cái gì, lại nắm lấy thịt mềm sau gáy nó, nhấc lên: “Đúng rồi, để anh nhìn xem em là nam hay nữ.”

“Meo meo meo!” Mèo trắng bật chế độ hung ác, vung vẩy bốn móng vuốt giữa không trung, cái đuôi kẹp chặt che đi bộ phận giữa chân, bốn móng vuốt con con dùng hết toàn lực cào lên người anh ta.

Hồ Anh Tài vừa sơ ý một cái, trên mặt đã có thêm ba vết cào, từ giữa mũi xẹt nghiêng qua má, anh ta bụm mặt la đau: “Đau đau, đau chết mất! Xem ra con mèo này rất để ý chuyện riêng tư nhỉ!”

Hạnh Mính cuốn ống quần lên, lộ ra chân trái bị thương phải quấn đầy băng vải, nhảy lò cò đến trạm giao thông công cộng. Đến tận lúc ngồi trên xe buýt mới phát hiện mình không có tiền, tài xế thấy cô đáng thương, chủ động giúp cô trả tiền xe, Hạnh Mính cảm động đến rơi nước mắt.

Về đến nhà, thấy không có người, cô cầm quần áo định tắm rửa một cái. Đống tinh dịch trong bụng cũng đã chảy ra gần hết rồi, bên trong ống quần ướt sũng, cô đã phải chịu đựng cảm giác khó chịu này suốt một đường.

Mới vừa tắm xong đi ra thì lại nhìn thấy ba ngồi trên ghế sô pha.

Hạnh Mính nhất thời cứng người: “Ba, mẹ con đâu ạ?”

“Ở công trường, mẹ không nói với con sao? Mấy ngày nay mẹ con phải tăng ca, không về.”

“À, vậy sao ba lại đột nhiên về nhà thế?”

“Ba về lấy chút đồ, một lát nữa phải đi luôn.”

Ba Hạnh Mính mang mắt kính đen, đã qua tuổi 40, là giảng viên của một trường đại học. Dáng người lẫn nhân sắc bên ngoài thoạt nhìn chỉ thuộc dạng phổ thông, không hói đầu cũng không có bụng bia. Đặt trong đám người thì cũng chỉ xem là người có diện mạo bình thường nhất, nhưng cố tình trên người ông có chút khí chất bác học văn nhã.

Ông thu dọn túi máy tính, động tác hơi ngừng lại một chút, dường như vừa nhớ ra một chuyện, gọi Hạnh Mính đang muốn về phòng ngủ quay trở lại.

“Hôm nay là thứ hai, sao lúc này con lại ở nhà?”

“A……” Hạnh Mính lôi kéo ống quần ngủ, quay đầu lại, chỉ vào cái chân không thể chạm xuống đất của mình: “Chân con bị thương.”

“Lại bị ngã?”

Mấy cái loại bệnh nhỏ này cô thường xuyên bị, ba mẹ thấy nhiều cũng thành quen, Hạnh An Hoa hỏi cô: “Đã xin nghỉ với giáo viên chưa?”

“Con chưa ạ.”

“Vậy một lát nữa ba giúp con xin nghỉ, nghỉ ngơi cho tốt, nếu có việc gì thì gọi điện thoại cho mẹ. Mẹ con làm gần nhà, về nhanh hơn, cũng tiện hơn.”

Hạnh Mính vâng một tiếng, túm mái tóc dài còn đang chảy nước tong tong, vài sợi tóc đen dán trên gương mặt trắng bệch.

Thấy ba đứng dậy muốn đi, Hạnh Mính suy yếu gọi một tiếng: “Ba ơi.”

Hạnh An Hoa quay đầu lại, ông là giáo viên, hàng ngày phải giữ gương mặt lạnh băng, không được bộc lộ quá nhiều cảm xúc, khí chất uy nghiêm được tôi luyện qua hàng năm. Nếu trưng ra vẻ mặt hiền từ ngược lại khiến Hạnh Mính càng thấy xa lạ, muốn nói nhưng lại như thế nào cũng không mở miệng được, ngẫm nghĩ một hồi, cô càng thiên về vế không muốn để người nhà liên lụy vào chuyện của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận