Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ban đêm, ánh trăng sáng loáng chiếu xuống thành phố tối tăm, gió đêm gào thét trên sân thượng trống trải. Trong đầu Thành Hòa cứ lặp đi lặp lại hình ảnh mình vừa thấy ban sáng, cậu muốn chất vấn cô nhưng lại không dám, cậu sợ sẽ nghe thấy đáp án mà mình không mong muốn.
Thượng Hải.
Giang Linh rấtsợ nghe thấy tiếng chuông đïện thoại vào ban đêm.
Kể từ khi cậu con trai nhỏ của bà ấy một thân một mình đến Đông Thành học, đïện thoại của bà ấy luôn mở 24/24, kể từ đó cũng không bao giờ tắt máy, cũng không cho Thành Hoài An tắt máy vào buổi tối.
Buổi đêm yên tĩnh, tiếng chuông đïện thoại chói tai vang lên, Giang Linh giật mình nhanh chóng tỉnh táo lại.
Quả nhiên là con trai yêu dấu của bà ấy gọi đến, Giang Linh sợ run, đẩy Thành Hoài An đang ngủ say bên cạnh, giọng điệu nóng nảy “Chồng à, anh mau dậy đi.” Giang Linh dịu dàng nói vào đïện thoại “A Hòa.”
Thành Hoài An xoa mắt tỉnh dậy, khó hiểu hỏi “Sao thế?”
Giang Linh nuốt nước bọt “Ực” một cái, giơ màn hình đïện thoại ra cho ông xem, nói bằng khẩu hình “Con trai anh.”
“Mẹ.” Thành Hòa khẽ nói, nghe thấy giọng nói của mẹ, nước mắt không nhịn được rơi xuống.
“Cục cưng, sao thế con?” Giang Linh càng cảm thấy lo lắng, ngón tay không nhịn được cấu vào tay Thành Hoài An “Con đừng khóc, mẹ đây. Sao thế con trai?”
“Shhh…” Thành Hoài An hít một hơi, đột nhiên bị đau nên cũng tỉnh táo hơn. Hai vợ chồng ngồi trên giường, tɾong lòng lo lắng, tai ông cũng dán vào đïện thoại di động của vợ mình “Là Thành Hòa sao?”
“Ừ.” Tim Giang Linh đập nhanh hơn, Thành Hoài An ôm vợ mình, vỗ nhẹ vào lưng bà an ủi.
Cảm xúc của Thành Hòa chạm đáy, tiếng nói khàn đặc, cậu nghẹn ngào khóc “Mẹ, Tâm Tâm kết hôn rồi, chị ấy còn có một cậu con trai, cậu bé lần đó là con trai của chị ấy.”
Thành Hoài An hô to “Cái gì?” Giang Linh bị tiếng nói của ông dọa sợ hết hồn, đập ma͙nh lên bắp đùi ông một cái, Thành Hoài An đau tới mức nhe răng toét miệng “Anh là chồng của em đấy.”
Tiếng khóc của Thành Hòa hơi ngừng lại “Bố cũng đang ở bên cạnh sao?”
“À ừm…” Giang Linh hung hăng liếc Thành Hoài An một cái, tɾong ánh mắt mang the0 vẻ uy hiếp dữ dội “Bố con nói mớ đấy.” Bà đổi sang giọng điệu dịu dàng nói tiếp “Cục cưng, có phải con nhìn lầm rồi không? Tâm Tâm vẫn chưa kết hôn, đứa trẻ lúc đó cũng không phải con trai của con bé, nếu không sao bố mẹ con bé lại không biết gì suốt ngần ấy năm chứ?”
Thành Hòa khóc nấc lên, gấp tới mức lời nói cũng không mạch lạc nữa “Con nhìn thấy, con nhìn thấy mà, đó chính là con trai của chị ấy Bọn họ đến tìm chị ấy, con đã nhìn thấy rồi.”
Giang Linh giơ đïện thoại ra xa, nhíu mày thở dài cố gắng an ủi con trai, rấtsợ Thành Hòa sẽ làm chuyện gì khác thường “Thế này đi con trai à, trước tiên con bình tĩnh lại đã, đừng có gấp. Bây giờ mẹ sẽ đi hỏi ngay, được không? Con đừng vội.”
Dưới sự an ủi của Giang Linh, cuối cùng Thành Hòa cũng bình tĩnh lại, trả lời “Vâng.”
Giang Linh lại chọt Thành Hoài An, lạnh lùng nói “Gọi đïện thoại cho con trai lớn của anh đi.”
Thành Hoài An làm the0, vẻ mặt hóng chuyện không nhịn được hỏi “Tâm Tâm thật sự kết hôn rồi sao?”
“Sao có thể chứ ” Hiển nhiên Giang Linh không tin “Nếu như con bé kết hôn rồi, người nhà bên cạnh có thể không biết được sao?”
Thành Hoài An lên tiếng phản bác “Khi ấy hai bố con họ ầm ĩ như thế, con bé giấu nhẹm không nói cũng đúng thôi.”
Giang Linh liếc ông ấy một cái, quả đấm siết chặt có thể đánh về phía ông bất cứ lúc nào “Ông ngứa đòn đúng không? Hay là Trình Hâm ngứa đòn?”
Đồng hồ cảnh báo của Thành Hoài An vang lên, ông ấy lập tức há miệng trả lời “Không, không, không có, không có.”
Giang Linh liếc mắt, vỗ vai ông ấy, sâu xa nói một câu “Nếu như con bé dám kết hôn mà không báo cho bố con bé biết, thế tôi nói thật với ông, với hiểu biết của tôi về người kia, con bé đang tự tìm đường chết rồi.”
Điện thoại vang một hồi lâu, cuối cùng cũng được kết nối, Thành Tuấn cũng không nhìn tên người gọi, bấm nhận, lên tiếng hỏi “Alo? Ai đấy?”
Thành Hoài An tức giận, lớn tiếng nói “Bố mày ”
Đầu Thành Tuấn chấn̵ động một cái, tỉnh táo trả lời “Bố.”
Giang Linh nhanh tay lẹ mắt cướp lấy đïện thoại của ông ấy, mở loa ngoài “Con trai, Nam Nam có ở bên cạnh con không?”
“Vâng, có ở đây ạ ” Thành Tuấn nửa tỉnh nửa mê dụi mắt, đưa mắt nhìn thời gian, hai giờ bốn mươi lăm phút sáng… Cậu ấy trở mình ôm Trình Nam vào lòng, cằm đặt trên vai cậu vuốt tới vuốt lui, ngáp dài bất đắc dĩ nói “Mẹ à, bây giờ còn chưa tới ba giờ sáng, mẹ có chuyện gì mà gọi đïện thoại thế? Bố mẹ không ngủ sao?”
Giang Linh cũng lười nói với cậu ấy “Đừng nói nhảm, kêu Nam Nam nghe đïện thoại đi, mẹ có chuyện muốn hỏi thằng bé.”
“Được.” Thành Tuấn thở dài, người gây chuyện là mẹ mình thế nên cũng không thể làm gì khác hơn là đánh thức Trình Nam dậy “Nam Nam, Nam Nam, cậu dậy đi.”
Trình Nam mơ màng xoay mình, nửa nằm trên người Thành Tuấn, tát lên mặt cậu ấy một cái.
Thành Tuấn cũng không thể làm gì khác hơn là đặt đïện thoại bên tai Trình Nam “Mẹ, con mở loa ngoài rồi, cậu ấy đang nghe, mẹ cứ hỏi đi.”
“Nam Nam, là dì Giang Linh đây.”
Nghe tiếng tiếng nói, Trình Nam nhanh chóng tỉnh táo lại, khó khăn lên tiếng “Dì, dì ạ…”
“Ừ, Nam Nam, là thế này, dì có chuyện muốn hỏi cháụ”
Trình Nam xoay người ngồi dậy, xoa mặt tỉnh táo lại và hỏi “Vâng, dì hỏi đi ạ.”
Giang Linh vội vàng lên tiếng hỏi “Có phải tɾong những năm ở nước ngoài, chị gái cháu đã kết hôn rồi không?”
“Sao cơ?” Trình Nam kinh ngạc, nhíu mày lại, nghi ngờ nhìn Thành Tuấn “Không có… Đâu nhỉ…” Cậu nhanh chóng lục lại ký ức tɾong mấy năm qua “Dì à, dì nghe ai nói thế?”
Cậu hơi nghi ngờ không biết có phải mình bị mất trí nhớ hay vừa đầu thai vào kiếp khác, tɾong ấn tượng của cậu, chị gái vẫn luôn chỉ có một mình. Đừng nói đã kết hôn rồi, cô là một cẩu độc thân chính hiệu, còn chẳng có bạn trai.
Giang Linh không ngừng than thở, đưa tay đỡ trán, khẽ nói “Đúng thế, dì nghe A Hòa nói, thằng bé nói chị của cháu kết hôn rồi, bây giờ còn có một cậu con trai. Thế nên dì muốn hỏi cháu một chút, chuyện này là thật sao?”
Trình Nam nhanh chóng hiểu ra, thoải mái cười một tiếng, vô cùng tự tin nói “Thưa dì, thật sự không phải, chị gái của cháu ¢hắc chắn chưa kết hôn.” Với hiểu biết của Trình Nam về chị gái mình, ¢hắc chắn một trăm phần trăm chưa kết hôn.
Giang Linh vẫn chưa từ bỏ ý định, cứ luôn miệng xác nhận “Thế có khi nào con bé không nói cho cháu biết không? Con bé lừa gạt tất cả mọi người bí mật kết hôn không?”
“Không có đâu ạ.” Trình Nam quá hiểu rõ chuyện của chị gái mình và Thành Hòa, rất¢hắc chắn Trình Hâm không có hứng thú với người đàn ông khác, cậu nghĩ một chút rồi nói tiếp “Dì à, cháu nghĩ là Thành Hòa hiểu lầm rồi, chị gái của cháu vẫn còn độc thân. Nếu em ấy nhìn thấy một cậu bé khoảng ba tuổi vậy ¢hắc hẳn đó là con của bạn chị cháu ở nước ngoài. Trước đó cháu từng nghe chị nói, bố mẹ của cậu bé kia rấtthân với chị.”
“Cháu ¢hắc chắn chứ?”
Trình Nam trả lời bà ấy với giọng điệu khẳng định “Cháu ¢hắc chắn, cậu bé kia là con trai của bạn thân chị cháụ”
Sau khi cúp đïện thoại, trái tim đang tre0 lơ lửng của Giang Linh cuối cùng cũng thoải mái, bà hít sâu mấy hơi, đi đi lại lại tɾong phòng.
Thành Hoài An nhìn đến mức đầu óc choáng váng, đỡ trán nói “Xem kìa, là do bà nghĩ nhiều rồi, người ta h0àn toàn chưa kết hôn, con cái ở đâu ra.”
“Ông im miệng cho tôi.” Giang Linh vểnh môi, cẩn thận gọi đïện thoại cho con trai, dò xét nói “Cục cưng, bây giờ con đang ở đâu đấy?”
Thành Hòa trả lời “Trường học.”
“Ở ký túc xá sao?”
“Không có ở đấy.”
“Cục cưng, chuyện là thế này, mẹ vừa hỏi Trình Nam rồi, mấy năm nay Tâm Tâm chỉ có một mình thôi, đứa bé mà con nhìn thấy là con trai của bạn con bé.”
Thành Hòa im lặng một lúc lâụ
Giang Linh lại run rẩy lên tiếng “Cục cưng, con đừng như thế.” Lòng bà xoắn xuýt, tɾong giọng nói có vẻ lo lắng, nước mắt trực trào “Con cứ như thế là bố mẹ lo lắng lắm đấy, cục cưng à.”
Gió đêm chậm rãi thổi tới người Thành Hòa, qua một hồi lâu, cậu lùi về sau một chút, đi xuống cầu thang, chậm rãi lên tiếng “Con về ký túc xá đây.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận