Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Nghĩ rằng khi anh ở nhà, chỉ cần cô ho khan một tiếng anh sẽ rót nước cho cô, biết cô sợ bóng tối nên buổi tối khi cô đi WC anh sẽ đứng đợi trong sân.

Chưa bao giờ để cô ấy đối mặt với nỗi sợ hãi của mình một mình.

Nhưng những ngày này, cô ấy đang canh giữ cái sân trống rỗng này một mình.

Cô muốn viết một lá thư cho anh ấy nhưng không biết gửi ở đâu, và muốn ra quán tạp hóa gọi điện cho anh nhưng cũng không biết gọi về đâu.

Cứ như vậy cho đến ngày thứ 6. Sáng sớm cô đã nấu cám heo, dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ quần áo, cô ở nhà một mình, sân sạch sẽ, nhà cửa không bừa bộn, nhưng phòng bếp vài ngày không nấu ăn.

Cô cảm thấy hoang vắng và lo lắng, vừa muốn đi phụ mẹ học may vá, trời đã sắp cuối mùa thu, cô muốn học làm áo bông cho Triệu Mạc mặc.

Vừa ra khỏi cổng, cách đó không xa đã thấy một bóng người đang vội vàng đi lại gần.

Bởi vì bọn họ sống ở dưới chân núi, ngoại trừ mùa xuân và mùa hè, rất ít người lên núi, cô nhìn qua với vẻ chờ mong, khi bóng dáng chậm rãi lớn hơn, cô biết chắc đó là Triệu Mạc.

Trong lòng cô vui sướиɠ nhảy lên, nở nụ cười đầu tiên trong mấy ngày qua, không ngừng vẫy tay về phía anh.

Triệu Mạc ở đằng kia nhìn thấy liền vẫy tay với cô, chuyển từ bước nhanh sang chạy.

Ngô Uyển Uyển đi lên đón, Triệu Mạc đi tới vài bước liền đi tới gần cô, trên lưng còn mang theo một cái túi căng phồng đến mức không biết trong đó chứa cái gì.

Nhưng cô không có thời gian quan tâm xem trong túi có thứ gì, cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của anh, anh có vẻ đã gầy hơn, râu chưa cạo, nó đã mọc dài ra, tại sao nhìn anh có vẻ đen hơn.

“Uyển Uyển …” Nhìn người vợ xinh đẹp đang ngày đêm suy nghĩ đứng trước mặt mình, ngực Triệu Mạc như căng lên, giống như chỗ trống đã được lấp đầy.

“Trở về tốt quá rồi.”

Ngô Uyển Uyển cố nén nước mắt, cuối cùng niềm khao khát những ngày qua cũng được lấp đầy.

Dưới ánh mắt nóng bỏng của cô, Triệu Mạc buông túi xuống, ôm lấy cô, cúi đầu hôn cô trìu mến.

Miệng anh hăng hái tìm kiếm cái miệng nhỏ xinh của cô, lúc dính lên chờ không kịp chui lưỡi vào miệng cô, mút ăn nước miếng trong miệng cô, một đôi bàn tay to không thành thật sờ soạng trên người cô.

Bộ râu anh không cạo làm cô khó chịu, cô muốn trốn đi nhưng anh ôm chặt lấy cô, tay tìm hai cục mềm trên ngực cô mà tùy ý nắn bóp.

“Ưm…” Ngô Uyển Uyển đẩy anh ra:

“Đừng như thế này, vào phòng đi.”

“Uyển Uyển, cho anh ăn ngụm vú đi, anh nhớ vú em chết mất.”

Triệu Mạc dùng cả hai xoa bóρ ѵú cô, van xin.

Mấy ngày nay anh đi ra ngoài, đêm nào anh cũng mơ thấy cô vợ nhỏ quyến rũ, trong mơ anh đè mạnh cô ra và làm, sau khi tỉnh dậy thì thấy dươиɠ ѵậŧ ngẩn cao, ngày nào cũng bị mấy người đàn ông kia cười nhạo.

“Không được, đi vào rồi nói sau.”

Đây là cổng, Ngô Uyển Uyển quay đầu muốn đi vào, nhưng lại bị Triệu Mạc kéo, ép vào cổng.

“Không được, muốn chết anh, để anh ăn hai ngụm rồi nói.”

Anh cúi đầu xé áo ngoài, vén áo ngắn lên, như mọi khi, cô không mặc áσ ɭóŧ.

Đã một tuần rồi anh không nhìn thấy cặρ √υ” bự này, nóng hết cả mắt, cúi đầu ngậm lấy đầṳ ѵú, miệng lớn của anh trên cặρ √υ” của cô, cơ thể cô mềm nhũn vì được bú, đứng dựa vào cửa, đôi tay ôm đầu anh, ưỡn ngực về phía trước.

Triệu Mạc càng ăn càng nghiện, bầu vú mềm mại này anh ăn mãi không chán, ăn được một lúc thì côn ŧᏂịŧ anh đã cứng ngắc.

Cọ côn ŧᏂịŧ vào háng cô cho cô biết bây giờ anh nhớ cô đến nhường nào.

Ngô Uyển Uyển đẩy anh bằng lý trí duy nhất còn sót lại của cô:

“Anh vào nhà rồi làm.”

“Không, một giây anh cũng không chờ được.” Nói xong, Triệu Mạc cởϊ qυầи cô ra.

“Triệu Mạc!

Anh điên rồi!”

Ngô Uyển Uyển không ngờ anh ta lại bạo gan như vậy:

“Đây là ở cổng lớn!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận