Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đàm Trạch khó khăn nhìn cô, hơi thở trở nên nặng nề. Trong đầu chợt tái hiện hình ảnh cô và Thiếu Minh hôn nhau.
Anh cũng muốn. Thật muốn biết mùi vị môi cô là như thế nào.
Với tác dụng của thuốc kết hợp với niềm khao khát tận sâu trong thâm tâm, Đàm Trạch không nhịn được mà cúi xuống, áp môi mình lên môi cô.
Cảm giác này… thật tốt. Quả thật tốt đẹp.
Đàm Trạch vừa chạm vào môi cô liền không muốn rời đi, được một chút lại càng muốn nhiều hơn.
Anh mân mê đôi môi cô, chiếc lưỡi tham lam không nhịn được mà luồn vào trong, lướt qua mọi ngõ ngách, trêu đùa với chiếc lưỡi nhỏ nhắn ướŧ áŧ của Phỉ Nhược.
Phỉ Nhược trong cơn mơ màng, cô cảm nhận được có người hôn mình, trong đầu chỉ nghĩ đến một người là Thiếu Minh. Nhưng cảm giác này, thật khác, khác đến nổi cô chỉ muốn phản kháng.
“Đừng”
Cơ thể đang trúng thuốc, nằm dưới thân mình lại là người thương, đã lỡ chìm vào, anh làm sao có thể dứt ra được đây.
Hơi thở Đàm Trạch ngày càng thô nặng, nụ hôn ngày càng vồ vập, rõ ràng nhất là sự căng cứng dưới hạ thể cho thấy anh không thể kiềm chế được nữa.
Nhược Nhược, hãy cho anh được yêu em. Cho anh hèn mọn một lần, dùng cách thức nguyên thủy nhất mà yêu em.
Anh rời đôi môi cô, trượt dần xuống cổ, đôi tay bằng một phương thức nào đó đã khéo léo cởi gần hết nút áo của cô. Anh vội vàng đến nổi áσ ɭóŧ cũng không muốn cởi mà trực tiếp kéo phần cup phía trên của áo ngực xuống, hai quả đào mê người ngay lập tức hiện ra, thậm chí còn được nâng lên căng tròn nhờ phần dưới của áo ngực.
Đàm Trạch nhìn cũng không nhìn đã lập tức vồ lấy, miệng ngậm lấy một bên đỉnh hồng cắи ʍút̼, bên còn lại ra sức nào nặng.
Sự mê người này bức anh đến điên.
“Ưʍ… đừng..”
Tiếng ngăn cản của Phỉ Nhược không những không làm Đàm Trạch dừng lại mà còn kí©ɧ ŧɧí©ɧ anh hơn.
Một tay anh luồn vào váy cô, chạm nhẹ lên nơi mẫn cảm. Bất quá đã khiến anh thất vọng khi nơi đó vẫn là một mảng khô khốc.
Đàm Trạch thoáng ngồi dậy, đưa tay tách chân cô ra.
Phải thừa nhận, đã bao nhiêu lần anh tưởng tượng ra đôi chân này quấn chặt lấy hông mình mà đưa đẩy. Đối với một người đàn ông như anh, có ý nghĩ xấu xa với người mình yêu là chuyện bình thường. Nhưng hình ảnh chân thật trước mắt này còn sống động hơn anh nghĩ rất nhiều.
Đàm Trạch chen người vào giữa hai chân cô, nội y trắng hiện ngay trước mắt. Yết hầu anh không ngừng lên xuống, hơi thở dồn dập. Không nghĩ nhiều, anh dứt khoát cởi nó ra. Đàm Trạch không khỏi cười khổ, ở đó vẫn là khô ráo. Cô thật sự không có một chút động tình nào sao chứ.
Bên dưới anh đã trướng đến phát đau, chỉ muốn ngay lập tức vùi vào cô. Nhưng anh không muốn làm đau cô. Anh chạm nhẹ vào khe huyệt của cô vuốt ve, một ngón tay dần đâm vào trong, bắt đầu ra sức cày cấy.
“Ưʍ… không, đừng…”
Sự càn quét của Đàm Trạch kí©ɧ ŧɧí©ɧ mãnh liệt đến Phỉ Nhược. Cô thật muốn ngăn cái cảm giác đang xâm lấn mình lại.
Đáng chết, sao cô lại không có chút sức lực vậy chứ.
Cô không muốn, cô ghét cái cảm giác này.
“Nhược Nhược”
Không uổng công anh nổ lực, từ huyệt động của cô dần thấm ướt bởi mật dịch. Nhưng đối với anh như vậy vẫn chưa đủ. Đàm Trạch nâng một chân cô lên vai, đầu ngay lập tức áp vào huyệt động cô mà liếʍ láp.
Anh chưa từng làm chuyện này, chỉ có cô là duy nhất để anh sẵn sàng làm mọi thứ. Mỗi khi có nhu cầu anh đều tìm phụ nữ để giải tỏa, nhưng mà, vẫn là không có ai khiến anh động tâm.
“Đừng mà…”
Phỉ Nhược gấp đến độ phát khóc. Cô sợ mình sẽ đầu hàng trước kɧoáı ©ảʍ mà người kia mang lại. Cô chỉ còn biết cầu xin, cầu xin người kia buông tha cho cô.
Đàm Trạch nào để ý những tiếng nức nở khe khẽ của cô, anh đã hoàn toàn chìm đắm trong mật ngọt của cô rồi.
Anh một lần nữa ngồi dậy, ánh mắt si mê ngắm nhìn gương mặt cô, đôi tay lại nhanh nhẹn mà cở thắt lưng, kéo khóa quần, cự vật cứng rắn nóng bỏng cũng được anh lấy ra.
Anh không thể nhịn được nữa rồi. Nếu người nằm đây không phải cô anh cũng không cần mất nhiều tâm tư như vậy.
Đàm Trạch cầm cự vật của mình, cứng rắn chống đẩy trước huyệt động của cô, chỉ cần một cái nhấp hông, hai người có thể hòa làm một.
“Làm ơn, dừng lại đi..”
“Nhược Nhược, anh sẽ giúp em thoải mái”
Đàm Trạch nhìn cô, trong đầu không ngừng đấu tranh. Đã đến bước này, anh làm sao buông tha cho cô đây.
“Nhược Nhược, anh yêu em.. ưm, ah…”
————
“Viện trưởng”
“Có chuyện gì sao?”
Thiếu Minh nhướng mày, nhìn người bên cạnh. Mấy hôm nay thấy cô ta khá yên phận. Không biết bây giờ lại muốn làm gì.
“À, loại thuốc chống viêm nhiễm không biết còn không mà tôi tìm không thấy, anh có thể đến xem một chút không?”
Mộc Nghi vừa nói vừa dò xét thái độ của anh. Khả năng để anh cùng cô ta đến đó không cao. Vốn dĩ một việc nhỏ nhặt như vậy cũng phải nhờ đến anh quả thật không thỏa đáng.
Nhưng mà cô ta không khỏi bất ngờ khi anh lại đồng ý. Chỉ là Mộc Nghi không biết, Thiếu Minh là vì người kia, có cơ hội như vậy để vào trông coi cô, sao anh lại bỏ lỡ chứ.
“Viện trưởng, đợi tôi”
Thấy Thiếu Minh đã nhanh chóng rời đi, Mộc Nghi cũng vội vã đuổi theo.
Kịch hay trước mắt, sao cô ta có thể bỏ lỡ chứ.
Hết chap 75.

Bình luận (0)

Để lại bình luận