Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khôi Minh không ngủ, đại khái là vừa ở trong thân thể cô bắn qua, còn thực hưng phấn, cô mỏi mệt thật nhanh đã hôn mê ,thời điểm đem cô ôm vào trong lòng ngực , cũng có thể cảm giác được run rẩy thực rõ ràng của cô , mặt phá lệ thê thảm, tái nhợt cùng mệt mỏi.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve, đầu ngón tay xẹt qua dưới hốc mắt .

Nhìn dáng vẻ này thật sự là mệt đến không chịu được nữa rồi, thật đáng thương.

“Chị, gần đây đều thực nghe lời , ngày mai khen thưởng cho chị được không?”

Cô ngủ rồi, nhưng khi nghe được thanh âm của hắn , thân mình vẫn theo bản năng mà phản ứng run rẩy, hành động này làm hắn không nhịn được mà nở nụ cười, sắc môi mỏng hồng nhuận gợi lênđộ cung ý vị thâm trường .

“Không nói lời nào, xem như chị đồng ý.”

Khuya thì cô đã tỉnh ngủ, giường lớn trống vắng phòng không có ai, lâm vào hắc ám, không cho cô cảm nhận được bất cứ tia sáng nào, so với bất luận thời điểm nào cũng cảm thấy cô độc hơn.

Ác ma kia lại tiến vào, nói muốn mang cô đi đâu đó, đem thân mình trần như nhộng của cô , khoác thêm kiệnáo choàng màu đen , mang mũ lên che đậy sườn mặt cùng tóc đẹp thật dài , bế cô lên đi ra ngoài.

Cô đã ở chỗ này nửa tháng, lần đầu tiên đi ra khỏi nơi này, hành lang dài đen nhanh, mơ hồ có thể nhìn thấy một tia ánh sáng.

Càng đi về phía trước , ánh sáng liền càng mãnh liệt, cô đã cực kỳ chờ mong muốn nhìn thấy thứ ánh sáng rực rỡ kia.

Trong nháy mắt lúc sắp được tiếp cận, lại bị tay hắn che kín đôi mắt lại, trong phút chốc hắc ám lại lần nữa che phủ tầm mắt cô.

“Chị, sẽ mù, ở trong phòng nửa tháng, phải thích ứng một lát mới có thể mở mắt ra.”

Hắn cắn lỗ tai cô, thanh âm thân mật như đang ôn nhu thuyết phục.

Khuynh Thành bị ấn đầu, ghé vào trong lòng ngực hắn, chỉ có thể cảm nhận được bước chân vững vàng của hắn, nhưng nội tâm lại cảm thấy bất an.

“Cậu muốn mang tôi đi đâu?”

“Mang chị dạo một vòng, ở trong phòng nghẹn hỏng rồi , ngày hôm qua khó có khi chị nghe lời như vậy, đây là khen thưởng.”

Phong cảnh ngoài Cung điện là một thảm cỏ xanh mượt , nơi xa là rừng rậm trong núi lớn, thường thường truyền đến chim chóc kêu hót, ban ngày gần như không có quỷ hút máu nào bước ra ngoài, đặc biệt là ở đây loại ánh mặt trời còn chói chang như vậy.

Ma nữ thì khác, đối với các cô đây là thời tiết mà mình thích nhất .

Đôi mắt bị che lại , khe hở ngón tay từng chút mở ra tránh làm kích thích cho mắt cô, để cô chậm rãi thích ứng với ánh sáng mãnh liệt này.

Vạn dặm không mây, không trung xanh thẳm, dương quang chiếu nghiêng xuống , đập vào mắt là thảm cỏ màu xanh lục , dưới ánh sáng càng xanh mượt , cung điện quỷ hút máu tưởng chừng như vô cùng u ám âm trầm, thì ra dưới ánh mặt trời cũng trở nên phá lệ xinh đẹp như vậy.

Khôi Minh đem cô đặt ngồi ở trên cỏ , chống cánh tay, ỷ vào bên cạnh cô, mùi thơm ngọt của cây cỏ, màu da tái nhợt dưới ánh sáng , gân xanh liền trở nên vô cùng rõ ràng, hắn trắng tựa như một thi thể, nếu không phải sắc môi đỏ tươi , cùng răng nanh bén nhọn, thì khó có thể tưởng tượng hắn là một sinh mệnh tồn tại.

Khuynh Thành không dám nhìn hắn, lo âu bất an nuốt nước miếng.

“Cậu muốn đem tôi nhốt ở nơi này đến khi nào, tôi muốn trở về.”

“Trở về nơi nào? Cái trấn nhỏ kia?”

Hắn phát ra một tiếng cười nhạo, “Đừng choáng váng , chị yêu, trở về không được nữa, tôi ở nơi nào chị phải ở đó, không cần suy nghĩ nhiều như vậy, tôi cũng sắp trường sinh bất lão, vĩnh viễn sẽ cùng chị sinh hoạt ở bên nhau .”

Khuynh Thành cắn răng, cực lực khắc chế cơ thể muốn phát run, nội tâm sợ hãi lại muốn hỏng mất.

Khôi Minh nắm mặt cô, ngữ khí không thể kháng cự “Khuynh Thành đói bụng rồi đúng không, tôi cho người mang chút đồ ăn lại đây, ngồi ở chỗ này không cho phép nhúc nhích, chị chạy không thoát khỏi nơi này, chỉ có tôi mới có thể mang chị đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận