Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiệu trưởng Vương không nỡ, đóng dấu phê duyệt lên lá đơn từ chức của cô.

Các đồng nghiệp trong trường cũng đã nghe nói về chuyện kết hôn của Đàm Trinh Tịnh. Trước khi đi, Đàm Trinh Tịnh đã phát kẹo cưới cho bọn họ.

Chọn một ngày lành, hai người đi đăng kí kết hôn.

Khi bước ra khỏi Cục Dân chính, Đàm Trinh Tịnh vuốt ve bức ảnh chụp dán trên tờ giấy chứng nhận kết hôn.

Đây không phải lần đầu tiên lĩnh tờ giấy này, nhưng tâm trạng của cô tuyệt nhiên không giống với lần trước.

Trong lần kết hôn đầu tiên, cô vừa mong chờ tương lai tươi đẹp vừa thấp thỏm bất an, còn lần này, nội tâm của cô bình thản hơn rất nhiều.

Sóng gió có lớn hơn nữa thì cô cũng đã trải qua. Hôn nhân thôi mà, cũng chẳng phải chuyện to tát gì cả.

Hôm nay, Nhiếp Tu Tề và Đàm Trinh Tịnh cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại ở chung với nhau.

Tại biệt thự, bảo mẫu đang chơi búp bê cùng với Kỳ Kỳ, nghe thấy tiếng cửa mở, Kỳ Kỳ lập tức lao từ trong phòng ra.

Đôi đồng tử đen láy đảo hai vòng, trông thấy hai người đang nắm tay nhau ở cửa. Nhiếp Tu Tề đang ôm lấy eo của Đàm Trinh Tịnh và nói gì đó, gương mặt tiến lại gần cô, đang muốn áp sát thì Đàm Trinh Tịnh đỏ mặt né tránh, bàn tay chống trước ngực anh.

“Cô giáo Đàm!” Giọng nói trẻ con vang vọng của Kỳ Kỳ khiến hai người giật mình lập tức tách ra.

Cô bé tiến lên, nhào tới bên cạnh Đàm Trinh Tịnh, ôm lấy chân cô không buông, cái đầu nhỏ cọ tới cọ lui.

Đang thân mật thì bị cắt ngang, Nhiếp Tu Tề bực bội nghiến răng, anh nắm lấy cổ áo phía sau của cô bé rồi xách lên để cô bé đứng nghiêm chỉnh lại, sau đó ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt Kỳ Kỳ, nói cho cô bé biết: “Đổi cách xưng hô đi.”

Anh và Đàm Trinh Tịnh liếc nhau một cái, tay xoa đầu Kỳ Kỳ, cười nói: “Sau này Kỳ Kỳ có thể gọi là mẹ được rồi.”

Kỳ Kỳ reo hò: “Mẹ ơi!”

Đàm Trinh Tịnh gật đầu cười. Kỳ Kỳ đón nhận cô một cách tự nhiên như vậy, đương nhiên cô rất vui. Nhưng lần đầu tiên làm mẹ, ít nhiều trong lòng cũng cảm thấy có chút không chân thực.

Làm mẹ kế không đơn giản, con đường cô phải đi còn rất dài. Nhiếp Tu Tề kêu bảo mẫu đưa Kỳ Kỳ về phòng làm bài tập.

Anh phải tranh thủ thời gian, trước khi Đàm Trinh Tịnh tới Bắc Kinh phải bóc lột cô vài lần mới được.

Đêm nay coi như là đêm tân hôn của bọn họ. Đêm xuân đáng giá ngàn vàng. Anh dắt tay cô đi vào phòng ngủ, cơ thể cao lớn thẳng tắp ngồi xuống, tựa lưng vào đầu giường.

Tiếp đó, anh vỗ tay vào đầu gối, ra hiệu cô đi tới : “Bắt đầu thôi.”

Đôi mắt hẹp dài của anh nheo lại, bình tĩnh nhìn cô.

Đàm Trinh Tịnh đỏ mặt đi tới, sau đó chậm rãi nằm sấp trên đầu gối anh, chuẩn bị tâm lý xong xuôi, một bàn tay trắng nõn tiến về phía khóa quần của anh.

Nhiếp Tu Tề vẫn duy trì tư thế ngồi lười biếng ban đầu, dáng vẻ rất thư thái. Đến khi bàn tay lạnh lẽo của người phụ nữ sờ lên eo anh, sau đó “xoẹt” một tiếng, khóa quần được kéo xuống một cách mượt mà, lúc này anh mới hơi điều chỉnh tư thế ngồi, để cho thằng nhỏ nằm gọn trong tay cô.

Cậu nhỏ ngủ đông trong quần lót, trữ sức chờ bạo phát. Bị tay cô chạm vào đã cứng lên một nửa.

Cậu nhỏ bán cương được Đàm Trinh Tịnh lấy hết cam đảm ra nắm lấy. Cô ngẩng đầu nhìn Nhiếp Tu Tề.

Anh híp mắt hưởng thụ sự đụng chạm của cô, bàn tay đặt sau gáy cô, thi thoảng lại vuốt ve một cái.

Đã đồng ý hôm nay sẽ “bồi thường” cho anh. Lúc này, Đàm Trinh Tịnh rụt rè quan sát thứ đó. Đây là lần đầu tiên cô quan sát nó ở khoảng cách gần như vậy, nói thật thì trông có chút dữ dằn.

Cho dù thứ này đã tiến vào cơ thể cô vô số lần, nhưng cô vẫn cảm thấy sợ hãi vì kích thước quá lớn của nó.

Chẳng trách mỗi lần bị nó đâm vào đều khó chịu như thế… Chuyện cần làm tiếp theo khiến cho cô có hơi ngượng ngùng.

Lúc này, năm ngón tay cô đang mở ra khó khăn nắm lấy thứ hình trụ kia, cây gậy thịt đó từ từ cương cứng như một cây gậy sắt nóng bỏng, xúc cảm trong lòng bàn tay chắc nịch, các mạch máu chằng chịt trên thân gậy có chung nhịp đập với trái tim cô.

“Tiếp tục đi.” Anh thúc thúc đưa đẩy thằng nhỏ trong tay cô, mạnh mẽ ma sát, phần quy đầu suýt chút nữa đã đâm trúng mặt cô.

“Anh gấp cái gì, em đã nói đồng ý thì chắc chắn sẽ không thay đổi…” Đàm Trinh Tịnh hờn dỗi cất tiếng, hai tay hợp lại cùng nhau nắm lấy thằng nhỏ.

Một tay mơn trớn thân gậy, còn một tay thì đi xuống, nắm lấy phần gốc.

Nhiệt độ nóng bỏng tỏa ra từ thân gậy thiêu đốt cô, Nhiếp Tu Tề mải miết ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, dục vọng chất chưa nơi bụng dưới đang dần bốc lên. Anh vươn tay, đầu ngón tay chạm vào mặt cô.

Đàm Trinh Tịnh chăm chú vuốt ve thân gậy, xúc cảm trên gò má cắt ngang động tác của cô, cô ngước mắt lên nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận