Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiếm Đoạt
Ngay lúc bầu không khí đặc quánh lại vì căng thẳng, Uông Bân và Vạn Vân cuối cùng cũng chạy tới. Họ thở hổn hển khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn: Trầm Liệt mặt mũi bầm dập ôm Vu Nhiễm, còn Chu Nham đứng đó như một pho tượng sắp nứt vỡ.
“Trời đất! Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Uông Bân hét lên. “Lão Trầm! Cậu… cậu bắt cóc cô ấy?”
Trầm Liệt lau máu bên mép, ánh mắt kiên định. Anh ta nhìn Uông Bân, rồi nhìn Vạn Vân, giọng nói rõ ràng và đắc thắng:
“Tôi không bắt cóc ai cả. Tôi nhắc lại, Vu Nhiễm là bạn gái tôi. Còn anh ta,” Trầm Liệt hất mặt về phía Chu Nham, “Là kẻ đột nhập và hành hung người khác.”
“Cậu nói vớ vẩn gì thế!” Uông Bân tức điên.
“Tôi không hề nói vớ vẩn,” Trầm Liệt siết chặt vòng tay quanh Vu Nhiễm, “Vu Nhiễm là bạn gái tôi, và tôi mới là Chu Nham. Chu Nham là tôi đây, các người hiểu chưa?”
Câu nói đó như một tiếng sét đánh ngang tai.
Uông Bân và Vạn Vân chết lặng.
Họ nhìn Vu Nhiễm, cô đang run rẩy gật đầu trong lòng Trầm Liệt, như để xác nhận lời nói của anh ta.
Trong một giây, Chu Nham (người thật) bật cười. Một tiếng cười khẽ, lạnh lẽo, và đầy bi thương. Anh hiểu rồi. Đây không phải là bắt cóc. Đây là một âm mưu còn tàn độc hơn thế. Bọn chúng đã cướp đi nhận thức của cô. Bọn chúng đã thay thế anh trong tâm trí cô.
Cơn đau đớn tột cùng biến thành một cơn thịnh nộ nguyên thủy. Anh không quan tâm đến Trầm Liệt nữa. Ánh mắt anh dán chặt vào Vu Nhiễm.
Nếu cô đã quên anh là ai, vậy thì anh sẽ dùng cách nguyên thủy nhất để khắc lại tên mình vào sâu trong xương tủy cô.
Anh bước tới.
Trầm Liệt cảnh giác: “Cậu muốn làm gì?”
Chu Nham không thèm nhìn anh ta. Anh cúi xuống, tóm lấy cổ tay Vu Nhiễm, giật mạnh cô ra khỏi vòng tay Trầm Liệt.
“A!” Vu Nhiễm hét lên, hoảng loạn vì bị kéo đi bởi một “người lạ”.
“Buông cô ấy ra! Chu Nham!” Trầm Liệt lao tới.
Chu Nham không quay đầu lại, anh dùng một tay bế xốc Vu Nhiễm lên vai, tay còn lại vớ lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, ném thẳng về phía Trầm Liệt, cắm phập vào bức tường ngay cạnh tai anh ta.
“Câm miệng!”
Anh bế cô đi thẳng về phía phòng ngủ, mặc kệ cô đang đấm thùm thụp vào lưng anh.
“Không! Thả tôi ra! Chu Nham… cứu em với! Cứu em!” Cô khóc thét, gọi tên Trầm Liệt.
Tiếng gọi đó là nhát dao cuối cùng đâm nát lý trí của Chu Nham. Anh đá văng cửa phòng ngủ, quăng cô lên giường, rồi đóng sầm cửa lại và khóa trái.
Bên ngoài, Uông Bân và Vạn Vân sững sờ nhìn Trầm Liệt đang cố phá cửa.
“Chu Nham! Cậu bình tĩnh lại! Cậu sẽ dọa cô ấy sợ đấy!” Trầm Liệt gào lên.
Bên trong, Vu Nhiễm sợ hãi lùi vào góc giường, cơ thể run lên bần bật. Cơn chóng mặt ập đến khiến cô muốn ngất đi. Cô không nhìn thấy gì, chỉ cảm nhận được hơi thở nguy hiểm của kẻ lạ mặt đang tiến lại gần.
“Xin anh… thả tôi ra… đừng làm vậy… Chu Nham… anh ấy sẽ giết anh đó…” Cô nức nở, vẫn cố dùng cái tên của người cô nghĩ là người yêu mình để dọa dẫm anh.
Chu Nham đứng bên mép giường, cởi phăng chiếc cà vạt vướng víu. Anh nhìn cô gái bé nhỏ đang run rẩy sợ hãi mình, trái tim anh đau như bị xé nát, nhưng dục vọng chiếm hữu lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Anh cười khẩy, một nụ cười tàn nhẫn: “Em nói đúng. Anh ta sẽ bị giết. Nhưng là sau khi anh giúp em ‘nhớ’ lại mọi thứ.”
Anh lao lên giường, đè nghiến cơ thể đang kháng cự của cô xuống.
“Vu Nhiễm,” anh gầm gừ bên tai cô, hơi thở nóng rực, “Em thử dám nói thêm tên của nó một lần nữa xem. Anh thề, anh sẽ giết chết nó ngay trước mặt em.”
Anh không hôn cô. Anh cắn vào vành tai cô, rồi di chuyển xuống cổ, xuống xương quai xanh, để lại những dấu hôn đỏ ửng, thô bạo.
“Đừng… đừng chạm vào tôi… bẩn quá… A!”
Anh xé toạc chiếc váy trên người cô. Làn da trắng như tuyết lộ ra, run rẩy trong không khí. Anh dùng một tay giữ chặt hai cổ tay cô, ép lên đỉnh đầu, tay kia luồn xuống dưới, sờ vào nơi bí ẩn ẩm ướt.
Cơ thể cô lập tức phản ứng. Dù tâm trí cô đang bài xích kịch liệt, nhưng cơ thể cô lại nhớ rõ sự đụng chạm này. Nó đang run rẩy, nhưng không chỉ vì sợ, mà còn vì… kích thích.
“Không… không…” Cô lắc đầu, nước mắt giàn giụa.
“Cơ thể em thành thật hơn em đấy, Nhiễm Nhiễm.” Anh cười, nụ cười của ác quỷ. “Nó nhớ anh, đúng không? Nó đang ướt vì anh này.”
Anh cúi xuống, vùi mặt vào giữa hai chân cô, dùng đầu lưỡi điên cuồng trêu chọc hạt thịt mẫn cảm.
“Aaaa!” Vu Nhiễm hét lên, một tiếng hét trộn lẫn giữa sợ hãi, xấu hổ và khoái cảm tội lỗi.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của cô: “Nói cho anh biết, Trầm Liệt… à không, cái thằng mạo danh kia… nó có làm em sướng như thế này không?”
Chu Nham kéo khóa quần, giải phóng con thú khổng lồ đã gào thét từ lâu. Anh không cần dạo đầu thêm nữa. Anh tách mạnh hai chân cô ra, nhắm thẳng vào lối vào chật hội, khô khốc vì sợ hãi, và đâm thẳng vào.
“Không!!!”
Cơn đau xé rách ập đến. Cô kháng cự kịch liệt, vách thịt siết chặt lấy anh, cố gắng đẩy dị vật ra ngoài.
Chu Nham nghiến răng, giữ chặt hông cô, dùng sức mạnh tuyệt đối để chiếm đoạt. Anh muốn cô đau. Anh muốn cô phải nhớ kỹ cơn đau này, nhớ kỹ ai mới là người đàn ông thực sự của cô.
“Vu Nhiễm… em là của anh… Mãi mãi… chỉ thuộc về một mình anh!”
Anh gầm lên, bắt đầu luật động một cách tàn bạo, mỗi một cú thúc đều như muốn đóng cọc cô vào giường, bắt cô phải thừa nhận chủ quyền của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận