Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau, Tương Linh tỉnh giấc trong vòng tay Lâm Thanh Khải, thân thể còn mỏi nhừ từ những cú đâm sâu đêm qua trong xe, âm đạo vẫn co thắt nhẹ mỗi khi nhớ lại cảm giác côn thịt thô to lấp đầy mình, tinh dịch anh bắn vào tử cung giờ đã khô lại, rỉ ra một chút dâm thủy khi cô cựa quậy. Anh hôn nhẹ lên mắt cô: “Hôm nay anh đưa em về gặp bố mẹ. Chúng ta phải nói rõ, không thể để họ ép em nữa.” Tương Linh gật đầu, lòng ấm áp xen lẫn lo sợ: “Ừm… Nhưng em sợ họ giận…” Họ ăn sáng vội, rồi lái xe về nhà cô, không khí trong xe nặng nề như trước cơn bão.
Vừa bước vào nhà, tiếng cãi vã đã vang lên từ phòng khách. Mẹ cô mặt đỏ bừng, chỉ tay vào Lâm Sơ đang ngồi trên ghế sofa, giọng the thé: “Anh đến đây làm gì? Tương Linh đã nói rõ rồi, con bé yêu thằng nhóc kia!” Lâm Sơ đứng dậy, bộ vest xám ôm sát thân hình cao lớn, nụ cười lịch lãm che giấu sự đắc thắng: “Chị dâu, em chỉ muốn tốt cho Tương Linh. Hôn ước là lời hứa hai nhà, cha em trước khi mất đã dặn em phải bảo vệ con bé. Thanh Khải? Nó chỉ là thằng em trai bất lực, hận em vì quá khứ, giờ dùng Tương Linh để trả thù. Em có bằng chứng – ảnh nó với mấy cô gái khác, không phải chỉ một mình con bé.”
Bố cô, ngồi im từ nãy giờ, đập bàn đứng phắt dậy khi thấy con gái và Lâm Thanh Khải bước vào: “Hai đứa! Về rồi à? Tương Linh, con giải thích đi! Sao lại lén lút với thằng này? Lâm Sơ là chỗ dựa đàng hoàng, công ty lớn, tương lai sáng sủa. Còn nó – Lâm Thanh Khải – chỉ là thằng nhãi ranh, không nghề nghiệp, gia đình rối ren!” Lâm Thanh Khải siết chặt tay Tương Linh, giọng bình tĩnh nhưng đầy kiên định: “Bác… Cháu yêu Tương Linh thật lòng. Hôn ước đó là chuyện cũ, giờ con bé đã lớn, phải tự quyết. Cháu sẽ chứng minh, cháu sẽ tiếp quản phần việc của cha cháu, không để Tương Linh khổ.”
Lâm Sơ cười khẩy, bước tới vỗ vai anh em trai: “Chứng minh? Mày nghĩ mày làm được? Cha nhận tao về là để tao lo hết, mày chỉ biết đánh đấm và… chơi bời. Tương Linh, em nghĩ kỹ đi, anh sẽ cho em cuộc sống sung sướng, không phải lén lút như thế này.” Anh ta đưa tay vuốt má Tương Linh, ngón tay lướt nhẹ như vuốt ve, khiến cô rùng mình lùi lại: “Anh Sơ… Đừng! Em chỉ yêu Thanh Khải!” Mẹ cô hoảng hốt kéo con gái: “Con điên rồi! Lâm Sơ tốt thế, con bỏ qua vì thằng này à?” Bố cô quát lớn: “Cút hết ra khỏi nhà tao! Tương Linh, từ nay cấm gặp nó nữa!”
Không khí hỗn loạn, tiếng khóc của Tương Linh xen lẫn tiếng cãi vã, Lâm Thanh Khải kéo cô ra cửa, Lâm Sơ đuổi theo: “Tương Linh, em sẽ hối hận!” Họ lao ra xe, Tương Linh òa khóc trong lòng anh: “Thanh Khải… Họ ghét anh… Em phải làm sao?” Anh ôm chặt cô, lái xe về nhà riêng gần ký túc xá trường – nơi anh thuê tạm để tránh xa gia đình rối ren. “Đừng khóc… Tối nay em lẻn sang với anh. Anh sẽ an ủi em, chúng ta sẽ vượt qua.” Tương Linh gật đầu, lòng đau nhưng đầy quyết tâm.
Đêm khuya, khi bố mẹ đã ngủ say, Tương Linh lẻn ra khỏi nhà, tim đập thình thịch dưới ánh trăng mờ, chạy bộ đến nhà anh cách đó vài trăm mét. Cửa mở hé, Lâm Thanh Khải kéo cô vào, khóa chặt, ôm cô tựa vào tường: “Em đến rồi… Anh nhớ em muốn chết.” Họ hôn nhau cuồng nhiệt, lưỡi quấn quýt mút nuốt nước miếng, tay anh xé toạc áo ngủ mỏng, đôi ngực tròn đầy bật ra, núm vú hồng hào cương cứng vì lạnh lẽo. Tương Linh rên khẽ: “Thanh Khải… Yêu em đi… Em sợ… Nhưng em muốn anh…”
Anh bế cô vào phòng ngủ, đặt nhẹ lên giường, cởi hết quần áo, thân thể trần trụi dưới ánh đèn ngủ vàng vọt. Dương vật anh đã cương cứng ngắc, quy đầu đỏ sẫm chạm vào đùi cô: “Tiểu huyệt em… Ướt rồi sao? Nhớ anh đến thế?” Cô gật đầu, dang rộng chân, âm hộ hồng hào lộ ra, dâm thủy lấp lánh: “Ừm… Đâm vào em… Sâu lắm…” Lâm Thanh Khải quỳ giữa hai chân cô, côn thịt chạm cửa huyệt, đâm chậm một phát tận cùng, thành thịt non mềm co bóp ôm sát gân guốc: “Chặt quá… Âm đạo em nóng hổi… Anh đâm sâu đây, để em quên hết buồn phiền.”
Anh rút ra chậm rãi, rồi đâm mạnh sâu hơn, quy đầu chạm tử cung khiến cô ưỡn người: “A… Sâu… Đau sướng… Nhẹ thôi… Bố mẹ nghe thấy…” Lâm Thanh Khải cúi xuống, tay che miệng cô, ngón cái vuốt môi dưới: “Suỵt… Đừng kêu lớn… Anh che cho em… Nhưng tiểu dâm phụ… Em cắn tay anh đi, anh sẽ thao mạnh hơn.” Mỗi cú thúc anh đâm sâu tận gốc, côn thịt ra vào liên hồi, tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” khe khẽ, dâm thủy bắn tung theo nhịp, ướt đẫm ga giường. Tay kia anh luồn xuống xoa âm vật sưng mọng, ngón giữa ấn ấn: “Thấy chưa… Âm vật em cứng ngắc… Sướng không? Nói anh nghe, nhỏ thôi…”
Tương Linh cắn chặt tay anh, nước mắt khoái lạc lăn dài, mông ưỡn theo nhịp: “Sướng… Thao sâu nữa… Em… em là của anh… A… Đừng dừng…” Anh tăng tốc, dương vật giã mạnh như búa bổ, gân guốc cọ xát thành thịt khiến âm đạo co giật dữ dội: “Tốt… Tiểu huyệt cắn anh chặt… Anh sắp bắn… Ra cùng anh đi…” Cao trào ập đến, cô run rẩy phun dâm thủy ồ ạt vào tay anh che miệng, âm đạo siết chặt côn thịt. Lâm Thanh Khải rên khẽ, đâm thêm vài cái sâu hoắm rồi bắn tinh dịch nóng bỏng đầy tử cung, từng đợt giật mạnh tràn ra ngoài khe thịt.
Họ ôm nhau thở dốc, anh rút tay khỏi miệng cô, hôn nhẹ: “Anh yêu em… Mai chúng ta gặp cha anh, mọi chuyện sẽ ổn.” Tương Linh thì thầm: “Ừm… Em tin anh.” Nhưng ngoài cửa sổ, bóng dáng Lâm Sơ lén lút theo dõi, nụ cười âm hiểm: “Còn lâu… Tao sẽ không để mày thắng dễ dàng.” Thử thách tình yêu chưa kết thúc, hòa giải tạm thời chỉ là bình yên trước bão tố.

Bình luận (0)

Để lại bình luận