Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một lát sau, Lâm Bạch Thuật thấp giọng nói: “Không có việc gì thì tốt.”
Lâm Tiêu Tiêu ngẩng đầu, hướng hắn “Hắc hắc” cười, ý cười còn chưa hoàn toàn giãn ra, liền nghênh đón một cái đập “bẹp” quen thuộc của Lâm Bạch Thuật lên gáy.
“A—, sao lại đánh nữa!”
“Còn dám chơi biến mất sao?”
“Không dám, không dám nữa!”
Tiễn ông phật Lâm Bạch Thuật đi, Lâm Tiêu Tiêu cầm đến di động, khởi động máy, điện thoại rung không ngừng, cơ hồ tất cả đều là cuộc gọi nhỡ của Phó Hi cùng Lâm Bạch Thuật, trong đó còn kèm theo hai cái tin nhắn của Thẩm Thư Lạc. Cái đầu tiên là một tấm hình, liệt kê tất cả lịch trình sáu tháng cuối năm của anh, sắp xếp kỹ càng hành trình, tỉ mỉ đến từng địa chỉ khách sạn. Tin thứ hai chỉ có một câu: Em có thể tìm anh bất cứ lúc nào.
Khoé môi của Lâm Tiêu Tiêu cong lên, Thẩm Thư Lạc thật đúng là ánh trăng sáng trong lòng cô mà.
Tắm rửa xong, đắp mặt nạ dưỡng da, đang tính đọc tiểu thuyết để buồn ngủ, thì Phó Hi gọi điện thoại tới.
“Alo, em đây.”
“Xác nhận lại thời gian, ngày mai buổi sáng 10 giờ rưỡi, anh tới đón em.”
“Vâng, em biết rồi.”
Phó Hi không nói gì thêm, cũng không cúp máy, an tĩnh đến có thể nghe được tiếng hít thở nhẹ nhàng của anh.
“Không có việc gì nữa thì em đi ngủ nhé.” Lâm Tiêu Tiêu nắm di động, trở mình.
“Đã là một tháng lẻ năm ngày, em thật sự nghĩ kỹ rồi sao?” Anh hỏi cô.
“…” Thật sự cố chấp mà, con người này định hỏi đi hỏi lại đến khi có đáp án vừa lòng hay sao.
“Ừm… mai gặp rồi nói sau được không, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Lâm Tiêu Tiêu ngồi dậy, nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ đến phát ngốc. Cô rốt cuộc vì cái gì do dự? Bởi vì anh đã lo lắng cho cô sao? Vì khuôn mặt tiều tuỵ hôm nay của anh sao? Nhưng còn Thẩm Thư Lạc, còn cả Tiêu Nhạc nữa…
Dưới cùng ánh trăng, ở một nơi khác, Phó Hi đang mặc một kiện áo tắm màu đen, đứng ở cửa sổ thư phòng nhìn ra ngoài. Anh hình như mới vừa tắm rửa xong, tóc còn ướt dầm dề, có chút bọt nước từ ngọn tóc nhỏ giọt. Anh đi đến ngăn tủ, lấy ra một chai rượu vang đỏ, chất lỏng đỏ tươi rót đầy vào chiếc ly thuỷ tinh cầu kỳ, trầm mặc uống một hơi cạn sạch.
Phanh phanh phanh —— nghe thấy tiếng đập cửa, Phó Hi nhìn hướng ra cửa, thấp giọng nói: “Vào đi.”
Đi vào là An Na. Cô ta mặc một chiếc áo gió dài không hề hợp với thời tiết bây giờ, từng bước từng bước lại gần Phó Hi.
Anh nhíu mày: “Sao cô lại ở đây?”
“Chúng ta là hàng xóm nha, không thể tới chơi một chút sao?” Giọng nói uyển chuyển mềm nhẹ, ôm lấy cánh tay của anh, cười nói, “Khi còn nhỏ, em cũng thường thường tới nhà tìm anh chơi mà, có cái gì đáng để kinh ngạc đâu.”
An Na cố tình ưỡn ngực, cọ cọ vào cánh tay rắn chắc của Phó Hi. Anh cảm giác rõ ràng, dưới lớp áo gió, cô ta không mặc cái gì cả.
“Tôi đối với cô không có hứng thú.” Phó Hi mặt vô cảm mà rút tay ra.
An Na lắc đầu thở dài: “Thật vô tình a~, em lại luôn luôn thích anh mà, cho nên hôm nay muốn tới tặng anh một lễ vật.”
Dứt lời, cô ta rút dây đai lưng, chiếc áo dễ dàng rớt xuống, lộ ra thân thể trần trụi.
Màu da không phải trắng lắm mà mang chút ngăm khoẻ mạnh, một đôi vú no đủ mỹ lệ sừng sững trước ngực, quầng vú còn rất lớn. Xuống dưới là bộ lông được cắt tỉa gọn ghẽ, cùng với âm hộ sáng bóng, mỡ màng.
Mặt Phó Hi càng thêm lạnh lẽo, ánh mắt của anh không chút kiêng dè, không hề có tia gợn sóng nào, như chỉ đang xem một đồ vật mà thôi, “Tôi đã nói rồi, tôi không hề có hứng thú với cô.”
“A, sai rồi, thứ muốn cho anh xem không phải cái này a~.”
Với kỹ thuật diễn xuất âm điểm, cô ta thở ra một câu như vậy. An Na xoay người, đưa lưng về phía anh, nhặt quần áo trên mặt đất. Ả ta cố ý nâng cái mông bự, khoe nơi tư mật nhất ra trước tầm mắt của Phó Hi.
Lần mò từ trong túi của áo gió móc ra một chồng ảnh, đong đưa hai vú, thướt tha lượn tới gần anh: “Ảnh chụp này, hẳn là anh sẽ cảm thấy hứng thú.”
Phó Hi tiếp nhận xấp ảnh, ánh mắt căng thẳng lên.
Toàn bộ ảnh chụp, đều là minh tinh đang nổi, Phó Hi cũng từng gặp qua một lần, Thẩm Thư Lạc cùng với một cô gái bên bờ biển. Có ảnh chụp dắt tay, có ảnh chụp ôm hôn, còn có ảnh hắn cõng cô gái, cô gái ấy cũng không hề xa lạ, Phó Hi liếc một cái cũng nhận ra được —— không phải Lâm Tiêu Tiêu thì còn là ai?
“Cô ta cắt đứt liên lạc mấy ngày, anh thì vội vã đi tìm, vừa liên hệ cục cảnh sát, vừa vận dụng nhân lực bôn ba khắp nơi, nhưng cô ta thì sao?”
An Na dán cả người lên Phó Hi, vén tay áo tắm của anh lên, dùng đầu vú cọ trái cọ phải. “Cô ta thì cùng người đàn ông khác hẹn hò cơ đấy!”
“Cút!” Phó Hi đột nhiên hất ra, sức lực to lớn đẩy ả ta ngã ra trên mặt đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận