Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhuộm Tím Hoàng Hôn
Cuộc chiến là một mớ hỗn độn của máu và bùn. Bầy sói đông hơn, nhưng lũ thợ săn có súng. Sói ngã xuống, nhưng lũ thợ săn cũng bị xé rách.
Sói Trắng không quan tâm đến những kẻ khác. Mục tiêu của nó chỉ có một: gã cầm đầu, kẻ đã dám dùng những lời lẽ dâm ô nhất để sỉ nhục người đàn bà của nó.
Nó né một viên đạn, lao tới. Gã thợ săn hoảng hốt giơ súng, nhưng quá muộn. Móng vuốt của Sói Trắng xé toạc mặt gã.
“Á! Mắt tao!” Gã gào lên.
Sói Trắng không cho gã cơ hội gào tiếng thứ hai. Bộ hàm mạnh mẽ của nó ngoạm thẳng vào cổ họng gã. Một cú giật mạnh. Cổ gã bị xé rách. Máu phun ra, hòa vào cơn mưa.
Chiến thắng.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một tên thợ săn khác, đang hấp hối, đã kịp nâng súng lên. Họng súng đen ngòm của gã không chĩa vào con sói. Gã chĩa về phía gốc cây. Về phía cô gái.
Sói Trắng nhìn thấy.
Không một giây suy nghĩ.
“Tiểu Bạch! Cẩn thận!” Cô gái hét lên.
Nhưng nó không né. Nó lao đi, không phải để tấn công, mà là để che chắn.
ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!
Ba tiếng súng nổ chát chúa, găm thẳng vào lồng ngực vĩ đại của con sói.
Sói Trắng gục xuống. Nó ngã vào vũng bùn, ngay dưới chân cô gái. Nó ngước nhìn cô, đôi mắt vàng rực bắt đầu mờ đi. Nó cố rướn người, vươn cái lưỡi thô ráp, liếm vệt nước mắt đang lăn dài trên má cô. Một cái liếm từ biệt.
Rồi cơ thể nó co giật. Và bất động.
“KHÔNG! TIỂU BẠCH!”
Cô gái gào lên, một tiếng gào xé nát cả linh hồn. Cô ôm lấy cái đầu sói đã lạnh ngắt, gục xuống, trái tim vỡ nát.
Trận chiến kết thúc. Lũ thợ săn đã chết hết. Bầy sói cũng tổn thất nặng nề.
Gã đầu bếp lết tới, run rẩy. Anh ta giúp cô, vác tấm thân nặng trĩu của Vua Sói trở về hang động. Họ đặt nó xuống, ngay dưới gốc cây cổ thụ bên vách đá.
Ngay lập tức, một cảnh tượng kỳ dị diễn ra. Toàn bộ lá cây trên cây, trong cơn mưa, đột ngột chuyển sang màu đỏ rực như máu. Rồi chúng đồng loạt rụng xuống, như một trận mưa lệ, phủ lên thân Sói Trắng.
Đúng lúc đó, ký ức từ giấc mơ của Trương Đạo Sĩ ùa về tâm trí cô. Cô nhớ rồi. Cô nhớ tất cả.
Cái cây này. Giao dịch này.
Để có được hình người vào ban đêm, để được chạm vào cô, để được ở trong cô, Sói Trắng đã giao dịch với linh hồn của cái cây này. Anh ta đã dùng một phần hồn phách của mình để đổi lấy những đêm ân ái.
Anh ta chết, nhưng phần hồn phách đó vẫn bị kẹt lại trên cây. Nó không thể siêu thoát. Nó cô độc, trôi dạt đến bên cầu Nại Hà, cuộn mình chờ đợi.
Cô gái ngước nhìn cái cây trơ trụi. Giờ cô đã hiểu. Cái cây này, mỗi đêm, lá non sẽ mọc ra, và chúng sẽ biến thành màu tím.
Màu tím. Đó là màu của sợi dây buộc tóc cô đã đeo vào ngày đầu tiên cô lạc vào khu rừng này.
Anh ta chưa bao giờ quên. Anh ta đã dùng linh hồn mình, nhuộm tím cả hoàng hôn, chỉ để chờ cô quay lại. Ngàn năm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận