Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cả người cô giận đến phát run, tay nắm lấy chân bàn ay rõ ràng càng run lợi hạ hơni, hắn đột nhiên đứng dậy bắt lấy chân bàn trong tay cô , kéo cô đi về phía trước.

“Ai cho anh chạm vào tôi!”

Hắn không dám động vào cô từ khi cô bắt đầu mang thai, một cái tát vững chắc đánh lên trên mặt hắn, lực tay thực mạnh, mặt Tạ Viễn Lâm cũng phải xoay ra một bên.

Con ngươi mờ mịt chứa hàn khí nhìn cô.

“Em con dám đánh nữa, tôi sẽ không ly hôn, đứa bé trong bụng em là của tôi, tôi muốn làm cha, Vãn Vãn.”

“Vậy anh từng hỏi qua tôi muốn làm mẹ nó sao?”

“Chỉ cần em đừng ly hôn với tôi, không giết đứa nhỏ này, em đối xử với tôi như thế nào cũng được.”

“Quỳ xuống đi.”

Cô kiêu căng ngạo mạn chỉ vào mặt đất.

Thân hình cao lớn —thình thịch— quỳ gối trước mặt cô, đầu chỉ cao đến bụng trước của cô.

Giơ lên chân bàn trong tay, hướng tới cẳng chân phải của hắn khom lưng dùng sức đánh xuống!

Hắn đau đớn chống mặt đất, bị cô đánh mà liên tục phát ra vài tiếng kêu rên, cách quần màu xám , từng khối cơ bắp mặt sau cẳng chân kia , đều bị cô tàn nhẫn đánh mà hãm vào.

Trên trán dần dần toát ra mồ hôi, gân xanh tạc nứt nhô lên ở cổ cùng cánh tay .

Di động đặt ở trên bàn phía sau đang liều mạng chấn động, cô cũng đang liên tục đánh lên cẳng chân hắn ba mươi mấy lần, hướng tới cùng một chỗ, hận không thể đánh nát!

Chờ cô rốt cuộc đã ghiền mới thu tay lại.

“Cầm di động của anh cút ra ngoài cho tôi!”

Hắn gian nan chống cánh tay từ trên mặt đất bò dậy, cẳng chân phải vô lực, đột nhiên hướng trên mặt đất quỳ, đầu gối– bùm– một tiếng một lần nữa khụy xuống.

Liên tiếp thử rất nhiều lần đứng dậy, quỳ năm lần, dùng sức chống chân trái, khập khiễng đi cầm di động, bước đi tập tễnh đi ra ngoài, đi tới cửa , đầu còn đánh vào khung cửa, nếu không phải tay giữ chặt then cửa , cả người đã ngã bò xuống mặt đất.

Tạ Viễn Lâm nhận xong cuộc điện thoại kia liền đi ra ngoài, cô xoay người ngồi từ trên giường dậy, từ phòng để quần áo lấy áo khoác có mũ cùng quần dài nhẹ nhàng tròng lên .

Xoa tóc ngắn lộn xộn, chạy xuống ngầm gara, nơi này có rất nhiều xe, đều là hắn không thường chạy, một chiếc xe thể thao màu trắng Bugatti đã bám đầy bụi, chìa khóa xe ở trên nóc xe , cô đã thật lâu không lái xe, thấp thỏm bất an khởi động xe.

Click mở hướng dẫn lộ tuyến, lái xe khỏi căn biệt thự, hắn tuyệt đối sẽ không thể tưởng được, cô sẽ thừa dịp lúc này rời đi.

Đại khái chạy xe gần ba tiếng, tìm được bệnh viện tâm thần nơi nhốt Miêu Nhất .

Ở trong video, đồ bệnh nhân hắn mặc có ghi tên bệnh viện , bệnh viện tâm thần này là bệnh viện tư nhân, sẽ không dễ dàng nói cho cô biết Miêu Nhất ở gian phòng bệnh nào, không có manh mối, đành đi qua từng phòng xuyên qua cửa kính để xác định.

Trong phòng bệnh phát ra tiếng thét chói tai, chính là hắn.

“Dựa vào cái gì mà cột tôi!Các người dựa vào cái gì mà giam cầm tôi, buông tôi ra, bằng không tôi giết các người!”

Hai bảo tiêu của Tạ Viễn Lâm đứng ở hai bên , dùng sức ấn bờ vai của hắn, xoay mặt nói với hộ sĩ bên cạnh, “Còn không mau tiêm?”

“Thuốc an thần mỗi ngày không thể tiêm qua hai mũi, mũi này là thuốc dinh dưỡng , phải chờ cảm xúc của anh ta ổn định thì tôi mới có thể tiêm vào.”

Hắn giống như người điên rống to gọi nhỏ, trên cổ trói chặt một cái xích sắt làm hắn ho khan, làm da đã bị ma xát trầy xướt.

Cách cánh cửa mà nhìn, luôn mãi do dự, rốt cuộc cũng quyết định đẩy ra.

“Chị!” Nhìn thấy cô tới, hai mắt phẫn nộ bỗng chốc liền sáng bừng lên, mừng rỡ như điên điên giãy giụa muốn thaost khỏi nam nhân hai bên.

Hộ sĩ đứng một bên muốn mở miệng.

“Tôi là người nhà của cậu ấy, tôi có thể khống chế cảm xúc của cậu ấy, cởi đồ trên cổ nó xuống đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận