Chương 752

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 752

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trầm Kỳ Dương cười nhạo một tiếng.
“Trầm phu nhân, hình ảnh mẹ vội vàng xin giới thiệu cũng thật ấn tượng đó.”
Mẹ Trầm làm như nghe không hiểu thằng nhóc thối này đang chế nhạo mình, chờ nửa câu sau của anh. Trầm Kỳ Dương đặt tay lên vai cô gái bên cạnh.
“Lật Nhụ”
Anh khẽ nâng cằm, sắc mặt trầm tĩnh như nước, “Mẹ anh, Lương Vân Như.”
“Chào dì.”
Giọng người phụ nữ dịu dàng như gió. Mẹ Trầm cho dù vẫn còn nửa phần xấu hổ, giờ phút này cũng tan thành mây khói.
Bà cẩn thận nhìn cô gái này thêm vài lần, nói trường hợp hôm nay bà tiến vào quá mức đường đột, xin cô gái thứ lỗi. Sau khi nhận được lời đáp lại thì giương môi khẽ mỉm cười.
Rõ ràng có thêm một mùi vị thân mật.
Bà lại hỏi Trầm Kỳ Dương, không hiểu sao tɾong lòng như trút được gánh nặng̝.
“Cho nên đêm giao thừa con ở cùng một chỗ với cô bé sao, vậy con còn gạt mẹ và bà nội con.” Nếu không có người khác ở đây, mẹ Trầm khẳng định đã tát vào mặt anh.
Trầm Kỳ Dương đã thức thời bước sang bên cạnh.
So với “mẹ chồng nàng dâú bên này càng nhìn càng vui, anh nghiêng người tựa vào bức tường, càng giống như người ngoài.
Anh “Chậc” một tiếng, ngữ khí không kiên nhẫn.
“Trầm phu nhân, con trai mẹ là tù nhân gì sao? Trước sau còn phải điều tra.”
“Vậy còn không phải là do con tự mình che che giấu giấụ”
“Nhìn tư thế của bà ngoại kìa, chỉ cần gió thổi cỏ lay cũng sẵn sàng đem kiệu tám người khiêng rước người ta về, con dám sao?”
“Nói có lý.”
Trầm Kỳ Dương mấy năm nay sẽ không để người khác nắm được nửa phần hiềm khích tɾong chuyện nam nữ, mấy năm trước đây bởi vì các cháu trai khác xảy ra sai lầm lớn không thể qua ải mỹ nhân, bà cụ còn vui mừng vì Trầm Kỳ Dương là một người biết cái gì nên làm cái gì không nên làm.
Nhưng hơn hai mươi năm vẫn không thấy chút tin tức gì, trấn an biến thành sốt ruột, đều sắp thành trông mòn con mắt.
Hai ͼhân Trầm Kỳ Dương giờ phút này đang vắt chéo, lười biếng tựa vào tường, khuôn mặt anh tuấn đều giấu ở tɾong bóng tối, như không hề có hứng thú gì.
Cổ anh còn mang the0 vài vết xước, mẹ Trầm có ý muốn giáo huấn thằng nhóc thối này vài câu, nhưng rõ ràng trường hợp này không thí¢h hợp.
Bà bất động thanh sắc nhìn anh, cửa sổ ban công đóng chặt, tối đến mức không nhìn thấy gì.
“Thấy chị con đâu không?”
“Con nào biết, vừa rồi không phải đang làm người chứng hôn cho cô dâu Mạnh gia sao?”
Trầm Kỳ Dương vừa ngước mắt, lập tức thấy mẹ Trầm mở cửa sổ bên ngoài.
Huyệt thái dương của anh nhảy dựng, động tác trước sau vẫn thờ ơ như cũ.
“Nhìn gì vậy Trầm phu nhân?”
Bên ngoài ban công h0àn toàn trống không, chỉ có rèm cửa sổ điềm nhiên bay bay trên lan can, mang the0 một trận gió lạnh thấu xương.
Vài giây ngưng trệ xuấthiện tɾong đôi mắt đen kịt của người đàn ông.
Trầm Kỳ Dương đứng sau lưng bà, giọng nói nghiền ngẫm, “Xem tư thế này của mẹ, chẳng lẽ mẹ cho rằng con trai mẹ đồng thời chơi mấy người saonan”
Lời còn chưa dứt, mẹ Trầm đã dùng sức vỗ lưng anh, mắng anh không biết nghiêm chỉnh, cái gì cũng dám nói.
Trầm Kỳ Dương cũng cười cười, đau đến nỗi nhe răng trợn mắt.
Nhưng ẩn giấu dưới khuôn mặt bất cần đời của người đàn ông lại giương cao như một cây cung có thể gãy bất cứ lúc nào.
Phòng ngủ đương nhiên không phải nơi tốt để nói chuyện phiếm, lúc này mẹ Trầm đã kéo Lật Nhu vào phòng khách.
Trầm Kỳ Dương vẫn đi vào phòng vệ sinh.
Lúc đi ra khăn tắm bị anh kéo xuống, mặc đồ xong, áo khoác bị anh tùy tiện khoác lên người.
Vài bước là ra khỏi cửa.
Mẹ Trầm “Đi đâu vậy?”
“Đưa người ta đi thôi.”
Trầm Kỳ Dương đứng cạnh cửa, khóe môi mỉm cười không kiềm chế được vẻ tùy ý, “Đã mấy giờ rồi, Trầm phu nhân đã quen thức đêm rồi, nhưng đừng làm lỡ người ta.”
“Được đó, còn quan tâm hơn mẹ nữa.”
Nhưng vào cánh cửa này, lại nhìn thấy con trai còn che giấu một cô gái, mẹ Trầm tự nhiên không muốn đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận