Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng sớm hôm sau, Quảng trường Trung tâm thành phố náo nhiệt hơn bao giờ hết. Người đi làm, người đi tập thể dục, khách du lịch tụ tập đông nghẹt quanh đài phun nước lớn, ai nấy đều chỉ trỏ, bàn tán xôn xao, điện thoại giơ lên chụp ảnh, quay phim liên tục.
Nằm co ro giữa nền gạch lạnh lẽo là một người phụ nữ trong tình trạng bán khỏa thân. Trên người cô ta chỉ còn lại bộ đồ lót ren đỏ mỏng tang, không che được bao nhiêu da thịt. Thê thảm hơn, trên làn da trắng bệch vì lạnh ấy, hai chữ “DÂM PHỤ” được viết bằng sơn đỏ chót, to tướng, kéo dài từ ngực xuống bụng, nổi bần bật đầy nhục nhã.
Lan Nhược Tâm lờ mờ tỉnh dậy vì cái lạnh thấu xương và tiếng ồn ào xung quanh. Đầu óc cô ta quay cuồng, toàn thân đau nhức ê ẩm sau trận đòn tối qua. Cô ta mở mắt, đập vào mắt là hàng trăm ánh mắt soi mói, khinh bỉ, chế giễu đang chĩa vào mình.
“Cái gì thế này? Cô ta là ai vậy?” “Trời ơi, nhìn kìa, ‘Dâm phụ’ cơ đấy! Chắc là đi giật chồng người ta bị đánh ghen rồi lột đồ đây mà.” “Nhìn mặt mũi kìa, sưng vù, méo xệch, chắc phẫu thuật thẩm mỹ hỏng rồi. Ghê quá!” “Đáng đời loại đàn bà lăng loàn!”
Những lời xì xào bàn tán như những mũi kim châm vào tai Lan Nhược Tâm. Cô ta hoảng hốt nhìn xuống thân thể mình, rồi hét lên một tiếng thất thanh: “Áaaaaa! Không! Không phải!”
Cô ta vội vàng lấy tay che đậy những chỗ nhạy cảm, cố gắng co người lại nhỏ nhất có thể, nhưng làm sao che hết được sự nhục nhã ê chề này trước bàn dân thiên hạ. Cô ta muốn chạy trốn, nhưng chân tay bủn rủn không còn chút sức lực nào. Xung quanh là biển người, không một ai có ý định giúp đỡ, không một ai đưa cho cô ta một mảnh vải che thân. Chỉ có những chiếc điện thoại lạnh lùng ghi lại từng khoảnh khắc nhục nhã nhất cuộc đời cô ta.
“Đừng quay nữa! Cút đi! Cút hết đi!” Lan Nhược Tâm gào thét trong tuyệt vọng, nước mắt tuôn rơi làm nhòe đi lớp trang điểm còn sót lại, khiến khuôn mặt sưng húp của cô ta càng thêm gớm ghiếc.
Cô ta biết, đời mình xong rồi. Hoắc Đông Thần đã ra tay. Hắn không giết cô ta, nhưng hắn đã hủy hoại hoàn toàn danh dự và cuộc sống của cô ta. Sống thế này còn đau đớn hơn cả cái chết. Quá nhục nhã, quá sợ hãi, Lan Nhược Tâm trợn mắt rồi ngất lịm đi giữa quảng trường, mặc cho đám đông vẫn tiếp tục xâu xé hình ảnh của mình.
Cùng lúc đó, tại Hoắc Viễn.
Hoắc Đông Thần ngồi trong phòng làm việc, mắt dán vào màn hình điện thoại đang phát trực tiếp cảnh tượng tại quảng trường. Hắn không hề cảm thấy thương xót, chỉ thấy hả dạ. Hắn tắt điện thoại, ném lên bàn, rồi cầm một chiếc điện thoại khác lên, bấm số gọi cho Phỉ Y Hân.
Chuông reo rất lâu mới có người bắt máy. “Alo.” Giọng Phỉ Y Hân ngái ngủ và lạnh nhạt vang lên.
“Tiểu Hân, em dậy chưa? Hôm nay em không đi làm sao?” Hoắc Đông Thần hạ giọng xuống mức dịu dàng nhất có thể, pha chút nịnh nọt.
“Ừ! Hôm nay tôi nghỉ!” Phỉ Y Hân trả lời cộc lốc.
“Em vẫn còn giận anh à?” Hoắc Đông Thần thở dài. “Anh đã giải quyết tốt bọn kia rồi. Em có xem tin tức không? Lan Nhược Tâm đã nhận được bài học thích đáng. Còn Hoắc Tiểu Đồng đã bị tống về Mỹ, anh cấm túc nó vĩnh viễn. Anh… anh xin lỗi, là lỗi của anh đã không bảo vệ em và người nhà em chu đáo.”
Phỉ Y Hân nghe hắn nói mà cả người chấn động. Cô biết hắn sẽ xử lý, nhưng không ngờ lại tàn nhẫn và quyết liệt đến mức này. Công khai làm nhục Lan Nhược Tâm, đuổi em gái ruột đi… Tất cả chỉ vì cô sao?
Trái tim cô bỗng rung lên một nhịp lạ lùng. Hắn… một người cao ngạo, lạnh lùng như vậy, lại vì cô mà làm đến mức này, lại còn hạ mình xin lỗi cô. Cô không tin một kẻ như hắn lại đặt tình cảm cho cô nhiều đến thế.
Cô cắn môi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Tôi biết rồi. Sáng nay Trịnh Thiên Dương đã tìm Tiểu Thuần, giải quyết xong xuôi mọi chuyện ở công ty rồi. Nhưng hôm nay tâm trạng tôi vẫn không tốt, tôi không muốn tới công ty nhìn thấy mặt anh. Tôi đã gọi xin phép nhân sự rồi!”
“Tiểu Hân em…” Hoắc Đông Thần định nói thêm gì đó, muốn dỗ dành cô, muốn gặp cô.
“Tút… tút… tút…”
Phỉ Y Hân lại ngắt máy. Hoắc Đông Thần nhìn chiếc điện thoại, cười khổ. Cô vợ nhỏ này của hắn đúng là khó chiều mà. Nhưng biết làm sao được, ai bảo hắn yêu cô nhiều đến thế. Hắn đứng dậy, đi ra cửa sổ, nhìn xuống thành phố tấp nập.
“Phỉ Y Hân, em là đang muốn thử thách tôi sao? Được thôi, tôi sẽ dùng cả đời này để chứng minh cho em thấy, em chọn tôi là quyết định đúng đắn nhất!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận