Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô mỉm cười với anh trong không gian tràn ngập mùi cỏ xanh. Cô ngồi xuống, duỗi thẳng chân, tay giữ lấy vai anh, vừa lắc lắc chân vừa nhìn anh tha thiết.

“Em đột nhiên nhớ ra, khóa đó của chúng ta có một đôi tình nhân trẻ làm chuyện đó trong toilet nam bị bạn học phát hiện, nhưng không ai tố giác với thầy cô cả. Sau khi biết được chuyện đó em liền nghĩ, nếu là mình, chắc chắn em sẽ không chọn toilet, có nhiều nơi tốt đẹp hơn toilet như sân tập, thư viện,..”

Chu Quân Ngôn nắm lấy đôi chân đang làm loạn của cô, một lúc sau nói nhỏ: “Em mỗi ngày đều chỉ nghĩ đến những việc này?”

“Em mỗi ngày đều nghĩ về anh.” Giọng nói cô hòa cùng gió chiều nhẹ nhàng. Nhưng kiểu suy nghĩ đó không quá đắm đuối, cũng không sâu sắc, chỉ nhớ vậy mà thôi.

Cô nhìn anh chằm chằm, dùng đôi chân giữ lấy Chu Quân Ngôn càng ngày càng gần mình.

Cô nhìn thấy giọt mồ hôi trêи trán anh, chậm rãi muốn giơ tay lên lau, anh lập tức nắm lấy tay cô đặt vào trong lòng mình.

Tim cô đập liên hồi, Cố Nhan nghe thấy anh hỏi:

“Thích như thế này?”

Nắng chiều từ từ tắt dần, bầu trời dần mù mịt. Cố Nhan nhìn bầu trời đỏ rực trêи đỉnh đầu, hào quang cứ thế chiếu lên mặt Chu Quân Ngôn.

Anh hiện đang suy nghĩ điều gì? Cố Nhan không xác định được.

Cô chăm chú nhìn anh: “Thích, anh đối với em như thế nào em đều thích hết.”

60

Khi thích nghi được với độ cao của chiếc xà kép, Cố Nhan không còn hài lòng với việc chỉ ngồi trêи đó, sau khi giữ thăng bằng, cô dùng tay phải bám vào thanh xà phía sau, nhấc chân phải lên xoay một vòng, hai chân vui mừng đắc ý tách ra vắt lên trêи hai thanh xà, hông liền bị kẹt ở giữa xà kép.

Chu Quân Ngôn thấy chiếc váy đỏ của cô bị gió thổi bay lên, anh ngay lập tức duỗi tay giữ lấy.

“Chu Quân Ngôn, anh đứng qua đây một chút.”

“Để làm gì?” Chu Quân Ngôn nhìn cô, tay vẫn còn đặt trêи váy cô.

“Gió thổi hướng này lạnh quá đi.” Cố Nhan cười dùng mu bàn chân chạm nhẹ vào eo anh.

Chu Quân Ngôn ngừng một chút, sau đó buông tay ra đi vào bên trong xà kép.

Hôm nay tâm trạng anh có gì đó không đúng, ngay cả Cố Nhan cũng nhìn ra được.

Cố Nhan không ngờ anh lại dễ nói chuyện như vậy, hai tay cô chống sau lưng, cố gắng cúi người xuống, nhưng Cố Nhan nhận ra rằng muốn chạm vào Chu Quân Ngôn là vô ích mà thôi, cô giả bộ nhụt chí nói:

“Như vậy anh vui rồi chứ, em có cúi đầu thế nào đi nữa cũng không hôn được anh.”

Chu Quân Ngôn chỉ ngẩng đầu lặng lẽ nhìn chăm chú vào đôi mắt cô.

Nhìn từ góc độ này, thân hình anh vẫn rất cao lớn, lông mày hơi nhíu lại, ánh chiều tà sắp tản đi từng chút từng chút một hòa vào đôi mắt anh, con ngươi tối đen như mực của những ngày tháng trước đây vào giờ phút này lại khiến cô cảm thấy vô cùng ôn nhu.

“Chu Quân Ngôn.” Cô kìm lòng không được mà nhẹ giọng gọi anh.

“Ừm.” Anh nhàn nhạt đáp lại cô.

Chân Cố Nhan lượn vòng trong không trung, đôi mắt lấp lánh ánh sáng rực rỡ mà anh quen thuộc.

Anh nghe thấy cô hỏi: “Bây giờ anh có nhìn thấy hôm nay em mặc qυầи ɭót màu gì không?”

Chu Quân Ngôn ngây người trong chốc lát, rất nhanh sau đó liền không nhìn cô nữa, khàn giọng nói: “Đừng nói nữa.”

Cố Nhan cao giọng, mắt hàm chứa ý cười: “Anh mau nhìn đi mà, là chiếc mà anh hay cởi nhất đấy!”

Vạt váy màu đỏ không ngừng bị gió thổi bay lên mặt anh,Chu Quân Ngôn biết rõ, chỉ cần lùi lại một bước là được, đây chẳng phải là chuyện khó khăn gì.

Khi ráng chiều đỏ thẫm biến mất khỏi phía chân trời, Cố Nhan thấy khuôn mặt anh bình tĩnh nhích lại gần mình, đôi môi mỏng của anh mấp máy dường như đang nói gì đó, nhưng ngay sau đó, Cố Nhan thấy khuôn mặt anh hoàn toàn ẩn trong chiếc váy đỏ của cô.

Ý thức được việc anh vùi mặt vào giữa chân mình, cả người Cố Nhan co rúm lại.

Máu của toàn cơ thể trong chốc lát đều dồn về phía giữa hai chân, cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ chỗ nhạy cảm đó, cô mới hiểu ra anh vừa nói cái gì.

Anh nói: “Bám chắc vào.”

Chu Quân Ngôn cách lớp qυầи ɭót ngậm chặt lấy nơi tư mật của cô, động tác đầu lưỡi của anh rất chậm rãi, nhưng lại rất ẩm ướt. Ngay sau đó, Cố Nhan liền cảm thấy qυầи ɭót của cô đã ướt đẫm, dính vào hoa huyệt khiến cô thật khó chịu.

Toàn thân Cố Nhan run lên nhè nhẹ giống như bị điện giật, đầu cô vô thức ngả ra sau, muốn duỗi tay ra ôm anh, nhưng không thể với tới.

Lúc này trêи mặt cô hiện ra vẻ vừa sung sướиɠ vừa thống khổ, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

Mỗi lần Chu Quân Ngôn quan hệ bằng miệng với cô, cô đều vô cùng ngượng ngùng và xấu hổ, sau đó rất ngại đối mặt với anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận