Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hô hấp Tô Hòa Mặc vững vàng, hoạt động mồm mép– ong ong–.

“Loại lời nói này, không thể nói ở trước mặt người khác, đây là chuyện riêng tư, Tiêu Trúc Vũ,cô không thể ngay cả cái này cũng không hiểu, tôi biết Bạch Dương đã làm gì với cô, nhưng cô không thể để cho người khác cũng biết.”

Cô thút tha thút thít khóc nức nở lên, lại ngẩng đầu lên, nước mắt phun như suối , nuốt oán hận im hơi lặng, lâu lâu lại có tiếng nuốt nước bọt, cổ cùng mặt một mảnh ửng hồng, mặt đỏ như hoa đào.

“Ân ô, ô ô tôi hiểu rồi, tôi, tôi không nói.”

Trong lòng mắng đáng chết, cô thật là non nớt đáng yêu.

Thời gian cơm trưa, Bạch Dương tìm được cô, còn ngồi ở chỗ kia vẽ tranh.

Mới vừa tỉnh ngủ nên trong mắt hắn có một cổ nhập nhèm buồn ngủ, bước chân lười biếng bước vào đi, kéo kéo dài thanh âm hỏi: “Không ăn cơm?”

“Ăn, vẽ xong cái này liền ăn!”

Đầu cũng không ngẩng lên mà dán chặt vào bức tranh.

“Thật là hiếm lạ a, vì vẽ tranh ngay cả cơm cũng không ăn, Tiêu Trúc Vũ.”

Trầm mê với hội họa , cũng không nghe ra những lời này của hắn có bao nhiêu tức giận.

Thẳng đến trang giấy trước mặt bị rút ra,đôi mắt cô cũng đi theo tờ giấ hướng lên trên nâng lên: “A trả lại cho tôi!”

Dùng màu lam cọ trên tờ giấy trắng, vẽ ra mất đường cong vặn vẹo, trình độ hoàn toàn giống với đứa trẻ trong vườn trẻ vẽ ra ,bút pháp non nớt.

“Vẽ cái gì vậy, xấu chết.”

Tác phẩm này là do cô vất vả cả một buổi sáng mới vẽ ra , tay cũng nhức mỏi, làm bộ muốn cướp về: “Đây là tranh của tôi! Tôi vẽ bầu trời xanh.”

“Trời xanh?” Hắn hừ xuy run vai: “Không khác gì rác rưởi.”

Mắt Tiêu Trúc Vũ lập tức trở nên đỏ bừng.

“Trả lại cho tôi ô a! Cho tôi, tranh của tôi, đây là của tôi!” thời điểm cô nhảy dựng lên thì đầu gối bị đụng vào chân bàn, khóc càng lợi hại hơn, khàn cả giọng.

Bạch Dương không vui nhìn cô chằm chằm , trực tiếp đem tranh xé trước mặt cô.

“Khóc, khóc tiếp, một tờ giấy rác rưởi cũng xem thành bảo bối, vẽ ra thành như vậy ai mẹ nó thèm xem, còn có, cọ màu này là ai cho em?Buổi sáng tôi không tới, em đã giấu tôi làm chuyện nữa.”

Cả người cô tựa như bị đóng đinh tại chỗ, nhìn tranh mình bị xé thành hai nửa, gấp lại xé lần nữa thành bốn .

Mắt thấy hắn còn muốn xé tiếp, Tiêu Trúc Vũ thét chói tai đẩy hắn đoạt lấy, lần này cô ngay cả chân cũng dùng tới, không biết nặng nhẹ hướng trên người hắn đánh đá, cô phẫn nộ tức giận đầy mặt trướng hồng, hận không thể đem tiếng thét chói tai của mình làm sụp nóc phòng học.

“Là tôi vẽ! Cậu dựa vào cái gì mà xé, cậu là cái tiện nhân, tiện nhân a!”

Đông!

Bàn ghế chung quanh bị hắn đá văng, bắt lấy đầu cô đạp thẳng xuống ban! Bang bang— hai tiếng, gõ đến cô phát ra tiếng khóc càng thê lương,tựa như đang dập đầu, đôi tay chống bên cạnh bàn, đầu liên tiếp bị đập xuống.

“Tỉnh chưa?” Bạch Dương nâng đầu cô lên, dù sát khí nồng đầm bao quanh người hắn, cũng ngăn không được sự tức giận của cô gào khóc, vừa khóc lóc vừa mắng hắn.

“Cậu là bệnh nhân tâm thần!Cậu xé tranh của tôi a,cậu đi chết đi, đi chết đi!”

Bạch Dương giận quá hóa cười, viên lệ chí kia đều hạ xuống hoàn toàn, gật đầu, tán dương, dũng khí của cô thật đáng khen.

“Không đủ thanh tỉnh đúng không.”

Hắn bắt lấy tóc cô, đem cô kéo ra khỏi phòng học.

Thời gian ăn cơm trưa , hành lang rất ít người, nhung vẫn có một vài học sinh, cô một đường khóc la làm người khác tò mò nhìn lại, Bạch Dương đem cô túm bồn rửa tay trước phòng vệ sinh.

Đem nước vặn đến mức lớn nhất , không lưu tình chút nào đem mặt cô ấn xuống!

“Ô a a ——”

Bồn nước kiểu cũ, cột nước được vặn đến lớn nhất cả cái ống cũng kịch liệt run rẩy, mặt cô bị ấn trực tiếp lên k cột nước hổng lồ , như sắp chết chìm hít thở không thông,mở to miệng muốn hô hấp, uống nhiều thêm mấy ngụm nước máy, trong lỗ mũi bị sặc đến nóng rát đau đớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận