Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Viện trưởng, đó… không phải viện trưởng Đàm sao?”
Thiếu Minh tiến đến phòng thuốc, còn chưa đến gần đã thấy bóng dáng Đàm Trạch từ bên trong đi ra khép cửa lại, rồi vội vàng rời đi. Quần áo trên người thì xộc xệch, thậm chí thắt lưng còn chưa gài vào hoàn toàn.
Mộc Nghi tuy biết nhưng vẫn giả ngây mà hỏi. Cô ta có hơi đáng tiếc khi không thể bắt tại trận, nhưng mà bao nhiêu đó, chắc cũng đủ.
Thiếu Minh không nói gì, mày thoáng nhăn lại.
Đàm Trạch đến thăm cô cũng là chuyện bình thường. Nhưng bộ dạng vừa rồi…
Vừa nghĩ đến đó, anh không khỏi khẩn trương, cước bộ trong vô thức mà trở nên nhanh hơn, chẳng mấy chốc bản thân đã đứng trước cửa.
Thiếu Minh không chần chừ đẩy cửa thẳng đi vào, nhưng rồi thứ đập vào mắt làm anh như thở không thông.
Phỉ Nhược.
Cô nằm trên giường, cơ thể không ngừng rung rẩy, miệng thều thào gì đó. Mà những nơi nhạy cảm đều lộ ra hết bên ngoài, đập vào mắt anh thật đau.
Trên làn da trắng mịn của cô đều là những vết tím đỏ, còn cả… những mảng tϊиɧ ɖϊ©h͙ kinh tởm. Phải, thật kinh tởm.
“Viện trưởng, Bác sĩ Hà…”
“Ra ngoài”
“Tôi..”
Mộc Nghi còn muốn châm thêm dầu vào lửa, nhưng thái độ của Thiếu Minh rất rõ ràng, kiệm lời nhưng sự đáng sợ không che dấu được. Cô ta chỉ còn biết im lặng mà đi ra ngoài.
Thiếu Minh không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh Phỉ Nhược, lấy chăn choàng vào rồi ôm lấy cơ thể đang không ngừng rung rẩy của cô. Bây giờ mới nghe rõ cô thì thào cái gì.
“Đừng, làm ơn, đừng mà..”
“Nhược Nhược, không sao, không sao nữa rồi”
Anh siết chặt lấy cô, tay đưa ra sau lưng cô vuốt ve, nhưng từ lâu bàn tay đó đã cuộn tròn thành nắm đấm. Trong ánh mắt âm u đến đáng sợ.
Anh phải tìm tên khốn đó, gϊếŧ chết hắn.
————
“Các người ra ngoài đi, tôi muốn xem một mình”
Thiếu Minh đang ở tại phòng điều khiển vùng dịch nạn. Có lẽ nhiều người không biết, trước khi tiến hành cứu nạn, ở đây đã được lắp cemara. Nếu không phải tìm không ra Đàm Trạch, anh cũng không đến xem mấy thứ này. Và còn một việc quan trọng hơn mà anh phải làm nữa, đó là xóa hết mấy cảnh dơ bẩn của cô đi.
Sau khi mọi người ra ngoài hết, Thiếu Minh bắt đầu tua lại đoạn ghi hình, tìm kiếm cảnh trong phòng thuốc. Chỉ là có một thứ khiến anh không khỏi bất ngờ, nhìn vào người trên màng hình, anh không khỏi cười lạnh.
Mộc Nghi.
Giỏi, thật sự rất giỏi.
Lời cảnh cáo của anh, hóa ra cô ta chỉ xem là đùa.
Thiếu Minh tạm gác Mộc Nghi sang một bên, lại tiếp tục tua đến cảnh của cô. Mà khung cảnh càng diễn ra, trái tim anh càng tê nhói.
Đau, anh biết đau, biết ghen tức vì cô rồi.
Nhìn người mình yêu ân ái cùng người khác, mà cô ấy lại bất lực không thể phản kháng.
Trong anh xen lẫn sự ghen tức là xót xa. Lúc này anh chỉ ước, khi cô tỉnh lại sẽ không nhớ chuyện gì. Anh biết, cô không thể chấp nhận được chuyện này.
Thiếu Minh kìm nén cảm giác muốn gϊếŧ người trong lòng xuống, nhưng khi hình ảnh Đàm Trạch chuẩn bị tiến vào trong cô, cảm giác ấy lại bùng cháy mãnh liệt. Thậm chí thiếu một chút nữa anh đã đập nát luôn màng hình, cũng suýt nữa bỏ lỡ khung cảnh đặc sắc bên trong đó.
Đàm Trạch, vậy mà lại cầm tay cô để giúp mình giải quyết.
Nhìn nụ cười khổ trên môi Đàm Trạch, Thiếu Minh không biết cảm giác trong người là gì.
Quả xứng đáng với cái danh anh trai mà Phỉ Nhược kính trọng.
Thiếu Minh cũng cười, anh không rõ ý nghĩa của nụ cười này là gì.
Nhẹ nhõm khi cô vẫn còn trong sạch ư. Hay là tự thấy Đàm Trạch, tốt hơn anh rất nhiều.
Nhưng gì thì gì. Anh cũng phải tìm ra tên này rồi đánh cho một trận.
———-
Ở một góc khuất nào đó.
Khói thuốc lượn lờ, trên nền đất rải rác toàn vụn thuốc lá.
Lại một mẩu nữa được ném xuống, tiếng bật lửa vang lên, khói thuốc lại lượn lờ.
Đàm Trạch nhả ra một hơi thuốc, cơ thể ngồi dựa vào tường, đầu tóc đã bị anh vò đến rối tung.
Hình ảnh này, lại một lần nữa lặp lại. Rất nhiều năm về trước, một thanh niên khi nghe tin cô gái trong lòng lấy chồng, đã không chịu được mà giam cầm chính mình, dày vò bản thân. Và rồi thứ anh ta lựa chọn, là chạy đến một nơi thật xa cô ấy. Anh ta chỉ có thể làm, là trốn tránh.
Sau nhiều năm trôi qua, anh ta có lẽ một lần nữa, lại chọn trốn tránh. Mà lần này, là lỗi lầm anh ta gây ra cho cô gái ấy. Lỗi lầm mà cả đời này, không ai có thể tha thứ.
Đàm Trạch lại hít một hơi thuốc. Hình ảnh lúc cô dưới thân lại hiện về. Anh đang cảm thấy may mắn, may mắn vì bản thân, đã dừng đúng lúc. Chính những giọt nước mắt của cô ngay lúc ấy đã làm cho anh phải dừng lại.
Coi như là một sự giải thoát cho bản thân, để hằng đêm anh có thể yên giấc mà ngủ.
“Không có mặt mũi để bước ra ngoài sao?”
Bộp.
Hết chap 76.

Bình luận (0)

Để lại bình luận