Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cùng thời điểm đó, tại Phượng gia, thư phòng của Phượng Dạ Hoàng, Lãnh Nghiên ngồi trên ghế sa lon, trong ngực ôm Phượng Sở Nhưng, nàng buông điện thoại ra thở dài một hơi!

“Nghiên Nhi, em không cần lo lắng cho tiểu tử kia, nó có thể có chuyện gì, nó không đi thương tổn người khác là may lắm rồi chứ ai có thể thương tổn nó.” Phượng Dật Hành một bộ thần sắc ko lo lắng khoát khoát tay.

Lãnh Nghiên bất mãn trừng mắt hắn, đôi mắt hơi lo lắng,“Lời nói không phải nói như vậy, Diễm ngoại trừ lần kia sẽ không giống như bây giờ ba ngày rồi chưa trở về, Thu nhi tại Phượng gia lại càng có vẻ kỳ quái, nó gần đây không phải mỗi ngày đều ôm con bé sao? Ba ngày không thấy, thật sự có điểm kỳ quái.” Nói xong, ánh mắt hữu ý vô ý hướng về phía Phượng Dạ Hoàng ngồi ở trước bàn sách trên ghế da đang khép hờ mắt.

Phượng Dạ Hoàng nhíu mày, nghiền ngẫm câu dẫn ra khóe môi.

Ý vị trong lời nói của bà hắn tự nhiên biết rõ, nói Diễm tiểu tử kia, ngày đó đứng trước của phòng hắn đương nhiên biết, ba ngày nay không thấy bóng dáng phỏng chừng cũng là bởi vì chuyện ngày đó, không nghĩ tới Diễm tiểu tử kia ·····

Hắn cầm lấy điện thoại.

“Tô tiểu thư trở lại, nói cô ấy tới thư phòng tôi một chuyến.”

Ngọn đèn sáng chói, bóng đêm mê người, Thánh thành ban đêm thật sự rất đẹp, không hổ là thành phố mang tên “Hắc Dạ”.

Một chiếc xe xa hoa chạy trên đường lớn ở khi trung tâm, không tiếng động mà cấp tốc xẹt qua, trên màn hình TV lớn đang chiếu cuộc thi nhảy, siêu sao tuấn tú bày ra kỹ thuật nhảy xinh đẹp, hấp dẫn phần đông nam nữ dừng chân lại đứng dưới màn ảnh hoan hô. Bên ngoài phi thường náo nhiệt nhưng trong xe yên tĩnh không tiếng động, ánh sáng lúc sáng lúc tối chiếu vào gương mặt của Tô Mộ Thu, giờ phút này nàng nhắm mắt lại suy nghĩ, hơi thở nhẹ nhàng khiến người khác không biết là nàng ngủ hay tỉnh.

Sau nửa ngày, mới thấy cánh môi nàng lộ ra một vòng vô lực cười khổ.

Thói quen ······· thật không phải là một thứ tốt a!?

Nàng mở ra đôi mắt sáng ngời, thất thần nhìn cảnh đêm bên ngoài của sổ.

Ngắn ngủi mười ngày, một khắc không ngừng bị chằm chằm căng mười ngày, ôm nhau ngủ mười buổi tối, nàng không ngờ đã tập thành thói quen có bọn họ làm bạn, bọn họ yêu thương, mà ngắn ngủi ba ngày, bởi vì Phượng Dạ Diễm rời đi, nàng thậm chí có loại cảm giác mất mát.

“Ha ha ····” Nàng cười khẽ, thanh thúy tiếng cười tại không gian nhỏ hẹp chỉ có nàng một người lại có vẻ có chút quỷ dị.

Mất mát……một loại cảm giác kì diệu của tình cảm a! Nàng lại sẽ có cái loại cảm giác này, thật sự là bất ngờ, có lẽ trước kia đã từng có? Khả năng đã bị tuyệt vọng cùng bi phẫn chôn dấu.

Nhớ tới chuyện bốn năm trước, đôi mắt nàng hiện lên tia buồn bã, khuôn mặt tại lúc sáng lúc tối càng có vẻ thoáng tái nhợt tối tăm, nàng thở dài dứt khoát nhắm mắt lại.

Xe hơi tại một tòa nhà dừng lại, trong xa bước ra một người đàn ông lãnh khốc mặt không biểu tình, hắn sau khi mở cửa xe, làm ra một cái tư thế mời.

“Tô tiểu thư, mời xuống xe.”

“Cám ơn.”

Tô Mộ Thu nói tiếng cám ơn, bước xuống xe, nàng ngẩng đầu lên liền không quen với ánh sáng nên khép hờ mắt lại.

Phía trên, bản hiệu ghi chữ “Dạ” phát ra ánh sáng màu xanh, đối với nàng mà nói có điểm chói mắt.

Hai người đi tới cửa bị hai gã mặc áo vest đen ngăn lại,“Xin hỏi ngài cùng tiểu thư đây có thẻ VIP ko?”

“Dạ”, quán bar nổi danh nhất thành phố, là sản nghiệp của Phượng Đế, trực tiếp thuộc về Lôi Sát đường, đồng thời kinh doanh rất nhiều khách sạn quán bar còn có rất nhiều, nhưng chỉ có “Dạ” là tương đối đặc biệt chỉ chiêu đãi một ít khách thân phận hiển hách, bởi vậy, trở thành khách quý của “Dạ” là biểu tượng thân phận tôn quý. Lãnh khốc nam tử rút ra chiếc thẻ quăng về phía bọn họ, bọn họ nhìn vào chiếc thể liền hoảng sợ trừng lớn mắt, cúi đầu kính cẩn đưa trả cho hắn,“Thuộc hạ không biết là Mị Huyền thiếu gia, xin hãy tha lỗi.”

“Ừ.” Mị Huyền thấp ứng một tiếng, đem chiếc thẻ cất đi, quay đầu kính cẩn hướng Tô Mộ Thu gật đầu,“Tô tiểu thư thỉnh cùng thuộc hạ đi.”

“Làm phiền, đã làm phiền anh.” Nàng hữu lễ gật đầu cám ơn.

Mị Huyền, ám vệ đứng đầu, trực tiếp làm việc cùng Hoàng chủ và Diễm chủ, cho dù là đối mặt với tất cả Đường chủ cũng chưa từng như thế kính cẩn, cô gái kia……chỉ là một cô gái bình thường, họ Tô, chẳng lẽ lại là……

Hai gã mặc áo vest đen ở cửa ra vào giật mình sững sờ nhìn bóng dáng hai người mới rời đi, thật lâu trở lại thẫn thờ.

Tô Mộ Thu đi theo Mị Huyền đi vào trong căn phòng màu lam, tâm tư có điểm phức tạp, khó có thể giải thích chính mình nội tâm có điểm sợ hãi lại có điểm chờ mong, tim ko hiểu được mà đập loạn.

Tại cửa ra vào dừng lại, nàng mím môi, nhìn xem Mị Huyền gõ cửa, tâm đi theo tiếng đập cửa thẳng thắn rung động.

Bình luận (0)

Để lại bình luận