Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tro Tàn Của Quỷ
Ngọn lửa hung tàn liếm láp con tàu AJ50, biến khối sắt thép khổng lồ thành một ngọn đuốc rực rỡ giữa biển đêm. Tiếng kim loại bị nung chảy vặn vẹo, tiếng nổ lách tách, và mùi khét lẹt của nhiên liệu hòa cùng mùi thịt cháy…
Hoa Thiên Tuyết ngã khuỵu trên boong tàu cứu hộ. Cô đã an toàn, nhưng cô không thể rời mắt khỏi biển lửa.
Mặc Nghiêm đã chọn ở lại. Hình ảnh hắn mỉm cười, thanh thản bước vào ngọn lửa, tay như đang ôm lấy một bóng hình vô định, ám ảnh cô. Hắn là một con quỷ, một kẻ đã lừa dối, uy hiếp, và suýt nữa đã giết chết tất cả bọn họ.
Vậy mà, cô lại khóc.
Nước mắt cô không phải dành cho kẻ sát nhân. Cô khóc cho một người bạn mà cô đáng lẽ đã có. Cô khóc cho Mặc Nghiêm của những ngày đầu, kẻ đã kiên nhẫn lắng nghe cô, người duy nhất nhìn thấu sự kiên cường giả tạo của cô. Cô khóc cho một linh hồn đã bị tình yêu và thù hận bóp nát đến mức tự chọn cách hủy diệt chính mình.
“Em khóc cho nó?”
Giọng nói khàn đặc, đẫm mùi ghen tuông vang lên bên tai. Dương Hạ Vũ, máu me bê bết, vết thương ở đùi đã được băng bó tạm bợ, đang dùng một tay còn lại siết chặt lấy cô. Hắn đang ghen. Ngay cả trong giây phút sinh tử này, con quỷ chiếm hữu bên trong hắn vẫn không chịu ngủ yên.
“Anh im đi!” Thiên Tuyết hét lên, cô đẩy hắn ra. “Anh thì hiểu gì?”
Hắn sững sờ. Cô dám hét vào mặt hắn?
“Tôi…” Hắn định gầm lên, nhưng cơn đau ập đến khiến hắn lảo đảo.
“Đại ca!” Đỗ Phương và Lưu Ngọc Thái vội đỡ lấy. “Chị dâu, đại ca mất máu nhiều rồi!”
Đúng lúc này, một chiếc thuyền khác áp sát. Cha mẹ cô, run rẩy nhưng an toàn, ôm chặt Thiên Hải và Bảo Trân, được Simon Trần dìu lên.
“Mẹ!” Thiên Tuyết lao tới, ôm chầm lấy họ.
“Ba… ba…”
Giữa mớ hỗn độn, tiếng gọi non nớt của Dương Thiên Hải vang lên. Thằng bé không khóc, nó chỉ giương đôi mắt đen láy giống hệt hắn, chìa đôi tay mập mạp về phía Dương Hạ Vũ.
Trái tim của con quỷ như bị một bàn tay bóp nát. Hắn lết tới, mặc kệ vết thương, đón lấy con trai mình. Hắn ôm thằng bé vào lòng, vùi mặt vào mái tóc tơ của nó, và lần đầu tiên trong đời, hắn khóc.
Nhưng giây phút cảm động chưa được bao lâu, Thiên Hải lập tức ngọ nguậy, đòi tuột khỏi vòng tay hắn, nhoài người về phía mẹ.
“Đồ mê gái!” Hạ Vũ lầm bầm, nửa tự hào, nửa bực bội.
Thiên Tuyết vừa khóc vừa cười, cô đón lấy Thiên Hải.
“Hay là,” cô liếc xéo qua Simon Trần, người đang bận rộn ra lệnh cho đám thuộc hạ mặc đồ đen. “Con trai anh giống chú Simon đây rồi.”
Simon, người đàn ông với vẻ đẹp ái nam ái nữ, nghe thấy, liền quay lại nháy mắt với cô: “Nếu đẹp trai như tôi thì cũng là phúc đấy.”
Dương Hạ Vũ gầm gừ. Hắn chợt nhận ra, kẻ mặc đồ đen, đội mũ lưỡi trai, chỉ huy đội bắn tỉa ghim đầu bọn thuộc hạ của Mặc Nghiêm từ xa… chính là Simon.
“Vậy… tại sao con tàu lại nổ?” Thiên Tuyết hỏi. Người của Simon chỉ bắn tỉa, không dùng bom.
“Là Lý Mẫn Hạo,” Lưu Hạnh Trang, người vừa được Lưu Ngọc Thái tìm thấy và đưa lên tàu, run rẩy lên tiếng. “Hắn… hắn gài bom. Hắn muốn giết tất cả. Giết Mặc Nghiêm, giết Hạ Vũ… giết cả Mẫn Hào (chồng cô). Hắn nghĩ chồng tôi cũng ở trên tàu.”
Một âm mưu lồng trong một âm mưu. Mặc Nghiêm muốn giết Hạ Vũ. Nhưng Lý Mẫn Hạo (nhân cách ác quỷ) lại muốn giết cả hai.
“Con chó đó…” Hạ Vũ nghiến răng. “Bạch Nhu… chính ả đã bảo lãnh cho hắn.”
Mọi thứ dần sáng tỏ. Một mạng đổi một mạng. Mặc Nghiêm chết, nhưng Lý Mẫn Hạo, con quỷ thật sự, vẫn còn lẩn trốn.
“Không sao,” Hạ Vũ nói, hắn kéo Thiên Tuyết vào lòng, lần này cô không kháng cự. Hắn nhìn ra biển lửa, nơi Mặc Nghiêm đã tan biến. “Tất cả sẽ kết thúc. Anh hứa.”
Đêm đó, bến cảng vẫn rực lửa, nhưng trong lòng họ, một cơn bão còn lớn hơn vừa tạm thời lắng xuống.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận