Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ai biết cô lại mang bộ dáng thở phào nhẹ nhõm, không quá hai ngày, liền làm thủ tục chuyển trường.
Sau khi anh biết được chuyện này, lửa giận chiếm lấy toàn bộ đầu óc, muốn đi tìm cô, nhưng lại cùng lúc đó trên trang web trường xuấthiện những ảnh chụp và video vô cùng khó coi.
Cả thế giới đều biết nữ sinh trung học Tô Tuyết Vi là một cô gái dâm đãng, cùng người yêu quay cảnh nóng.
Cố Cẩn Trạch bị tin tức này quấy rầy những kế hoạch đã định sẵn, đầu óc của anh quả thật không còn cách nào vận hành, khờ dại tin tưởng những lời đồn lớn đoa, cho rằng Tô Tuyết Vi phản bội anh, chính vì vậy anh đã im lặng suốt hai ngày.
Mãi cho đến khi anh suy nghĩ kĩ lại, nhận thấy được sự việc không hề thí¢h hợp, sau đó chạy đến nhà họ Tô, nhưng nơi đó sớm đã không còn người ở.
“Thật xin lỗi, Vi Vi, là tôi không bảo vệ em thật tốt.” Cố Cẩn Trạch đem Tô Tuyết Vi ôm vào tɾong lòng ngực, dùng hết sức lực giống như muốn đem cô dung nhập vào xương tuỷ của anh.
Nếu lúc trước anh có thể sớm một chút phát hiện sự tình không thí¢h hợp, có phải hay không liền không cần cùng cô tách ra mười năm?
Cố Cẩn Trạch buộc chặt cánh tay, ánh mắt trở nên kiên định, “Thật xin lỗi, tôi biết em rấtđau khổ, nhưng mà tôi không thể từ bỏ em, cả đời này sẽ không buông bỏ em. Em là của tôi, cho dù em đã biến thành cái dạng gì, tất cả đều là của tôi. Vậy nên…trở về bên người của tôi được không? Tôi cầu xin em.”
Cố Cẩn Trạch thâm tình bày tỏ, Tô Tuyết Vi rốt cuộc cũng không thể tiếp tục làm mặt lạnh.
Tôi cầu xin em.
Những lời này vốn đã chờ đợi mười năm.
Đáng tiếc lòng của cô không đủ kiên định, không chờ được đến này mà người cô thí¢h nói ra điều này. Nếu như nghe được sớm một chút, có lẽ kết cục của cô đã thay đổi.
Tô Tuyết Vi bỗng nhiên cảm giác thể xác và tinh thần của cô nhẹ đi, giống như một thứ gì đó vô cùng nặng̝ nề đè nặng̝ quanh quẩn tɾong lòng cô rốt cuộc đã biến mất.
Nhưng mà cô còn phải tiếp tục diễn với anh.
Tô Tuyết Vi trầm mặc một lát, tɾong không gian yên tĩnh chậm rãi vang lên tiếng khóc của cô. Vừa mới bắt đầu là áp lực nhưng nghẹn ngào, dần dần, nước mắt của cô càng ngày càng nhiều, tiếng khóc càng lúc càng lớn, tựa như không thể chịu nổi được nữa, giống như muốn đem sợ hãi cùng dày vò tɾong nhiều năm như vậy, tɾong một lần đều đem phát tiết ra ngoài.
“Ô ô ô, em rấtsợ hãi, em sợ quá, chủ nhân…” Cô nhịn không được xưng hô như lúc trước, không muốn xa rời mà đem đầu vùi vào hõm vai Cố Cẩn Trạch, giống như đang ở thời thiếu nữ năm đó, tham lam nhiệt độ cơ thể cùng nhu tình của anh, tɾong một lần đem toàn bộ tình cảm của mình đều phát tiết cho anh xem, “Chủ nhân, em rấtnhớ anh, anh đừng không cần em được không…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận