Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cận Trần khinh thường cười hừ một tiếng, từ trên mặt đất loạng choạng đứng lên, biết không thể đánh bại hắn, cả người liền ngã nhào lên trên rồi hung hăng đẩy. Giang Dã Sâm không đoán được hành động của em trai, lảo đảo ngã vào mép giường.

Không đợi hắn có thể kịp giơ nắm đấm lên, Cận Trần đột nhiên bò xuống đất, cầm lấy khẩu súng, rút ra ​​băng đạn, nắm lấy hai viên, lưu loát tra vào họng súng.

“Mẹ nó súc sinh!”

Giang Dã Sâm nhanh chóng giơ chân lên, thực mau đá vào cùi chỏ của em trai.

Bùm!

Tiếng súng chói tai chát chúa vang lên, một viên đạn rơi trên trần nhà, nhưng khẩu súng vẫn nằm trong tay cậu, Cận Trần hai mắt không còn lý trí, tràn ngập tơ máu đỏ ngầu, họng súng đen nhánh nhắm thẳng vào đầu hắn, bóp cò.

“Anh Giang!”

Lý Vận mất khống chế hết lên, chạy như bay đến chỗ hắn, Giang Dã Sâm trơ mắt nhìn, Cận Trần không chút lưu tình nổ súng.

Người đàn ông chạy như bay tới đem hắn đẩy ngã trên mặt đất, sau tiếng súng, chỉ còn lại mùi thuốc súng vương lại trong không khí.

“Anh Giang …”

Lý Vân thở hổn hển yếu ớt giọng nói nghẹn ngào, ánh mắt áy náy xuyên qua cặp kính, lời nói vừa đến miệng thì máu phun ròng ròng, một bãi lại một bãi, máu bắn thẳng lên áo sơ mi của hắn một màu đỏ tươi.

Lý Vân lịm đi ngay trước mặt hắn, hơi thở yếu dần.

“A.”

Cận Trần thâm hiểm cười, người vừa đỡ đạn cho hắn, bị bắn từ bả vai xuyên thẳng vào đến tim, nhất định sống không nổi.

“Đồ ngu xuẩn!”

Cận Trần từ trên mặt đất nghiêng ngả lảo đảo đứng lên, Giang Dã Sâm nâng cổ áo của Lý Vân lên, lấy đó làm tấm lá chắn che đạn cho hắn, nhắm về phía Cận Trần. Một cái tát hướng thẳng lên mặt, đá một cú vào bắp đùi, ném thi thể trên tay xuống, đem khẩu súng trong tay em trai đoạt lại.

Tình hình trong nháy mắt bị đảo lộn, Giang Dã Sâm mặt lãnh lẽo vô tình, bóp cò.

Phịch một tiếng.

Không khí đột nhiên im lặng đến cực điểm.

Súng không bắn được, đã hết đạn.

Cận Trần mở to mắt, nhịp tim rộn ràng đến chói tai, anh ta ban nãy chỉ để vào hai viên đạn, may mắn đã bảo vệ được mạng sống của chính mình.

“Cận Trần.”

Giang Dã Sâm kê súng lên trán em trai, hăm dọa nói:

“Đừng nghĩ rằng chú có thể thách thức sự kiên nhẫn của tôi hết lần này đến lần khác! Nếu còn dám nghĩ đến việc cướp người, tôi có thể giết chú bất cứ lúc nào, lúc đó đừng trách tôi cạn tình.”

“Người của anh ? ”

Cận Trần nổi điên dùng tay hất mũi súng đang chĩa vào trán mình, mất kiểm soát rống to:

“Đó là người của tôi! Của tôi! Nếu lúc trước không có tôi trợ giúp, anh không bao giờ có cửa đến được với cô ấy! Tả Đồng căn bản không hề yêu anh, người cô ấy yêu là tôi…! ”

Không chờ đối phương nói cho hết lời, Giang Dã Sâm đã giơ tay, cầm súng đập mạnh vào trán cậu, đôi mắt lạnh lẽo u uất đến mức đóng băng, hắn đập liên tiếp 5 phát, Cận Trần không kịp phản ứng, đã bị ngã lăn ra rồi bất tỉnh trên mặt đất.

Sau khi đánh em trai ngất đi, hắn mới nhớ ra bản thân chưa lấy được địa chỉ biệt thự của Phong Nghị, hắn nhất định phải tìm cho ra địa chỉ của tên khốn khiếp đó. Mẹ kiếp, nhất định phải tìm cách giết chết tên bác sĩ biến thái này!

Giang Dã Sâm cong lưng cúi xuống, mặc kệ vết máu trên người, một bên là thi thể của Lý Vân hắn cũng lười xử lý, túm mắt cá chân Cận Trần lôi ra khỏi phòng ngủ, đầu bị kéo lê trên mặt đất, một đường kéo sang phòng bên cạnh.

Mới vừa ném em trai xuống đất, hắn liền thấy được chiếc điện thoại tuột ra khỏi thắt lưng.

Góc trên bên trái còn đang nhấp nháy đèn xanh.

Không đúng, đây không phải là một chiếc điện thoại di động thông thường.

Giang Dã Sâm nhặt lên, mới phát hiện là máy nghe trộm.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve miệng chiếc loa phía trên, khóe miệng trồi lên một ánh cười trào phúng dữ tợn.

Dám đùa bỡn hắn?

Phong Nghị, thật đúng là làm tốt lắm, chờ chết đi!

Bình luận (0)

Để lại bình luận