Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rina lại gật đầu.

“Em biết rồi, Chu lão sư yên tâm, em sẽ không chạy.”

Hắn cũng không cảm thấy cô sẽ chạy, đây là một đứa trẻ nghe lời, chỉ biết nghĩ như thế nào để học tập tốt để tốt nghiệp, sớm ngày nhìn thấy chủ nhân mình thôi.

Đem cô mang đến nơi, là một bệnh viện tư nhân, từ sau khi bắt đầu xuống xe, cô chưa thấy qua những sự tồn tại của người khác.

Đi thẳng đến khi đi đến tầng cao nhất của phòng bệnh bên trên, đẩy cửa ra.

Hòa Uyên mặc đồ bệnh nhân màu lam nhạt sọc, ngồi ở trên giường bệnh, chán đến chết ngậm ống hút, híp mắt mà nhìn tạp chí trong tay.

Nghe được thanh âm liền ngẩng đầu nhìn lại, một khắc khi nhìn thấy người kia thì đôi mắt đều sáng lên.

“Hừ, anh thật sự có thể mang em ấy đến sao.”

Chẳng qua người tiến vào phía sau cô là, là Chu Bắc Dịch.

Đem Rina đẩy vào trong cửa, đi vào phòng, hắn –chậc– một tiếng: “Anh tôi đâu rồi?”

“Không có tới.”

Hòa Uyên nghĩ, Rina còn không biết Tưởng Tự Trạc chính là anh hắn đâu.

Hắn vẫy vẫy tay gọi cô, người liền ngoan ngoãn đi tới, so với gọi chó con còn có cảm giác thành tựu hơn, hắn nhe răng cười muốn sờ đầu cô, khoảng cách giữa tay và tóc chỉ còn 1mm, liền rụt trở về.

“Thao, trên đầu em là cái thứ gì vậy hả! Là tinh dịch của tên khốn nào!”

Chu Bắc Dịch híp mắt: “Tôi.”

“Này, anh có ghê tởm hay không a, thiếu gia thiếu chút nữa sờ lên!”

“Sờ liền đi, cũng sẽ không mất miếng thịt nào.”

“Mẹ nó…… Anh lại phát tính tình cổ quái gì nữa đây.” Hắn không kiên nhẫn mà đẩy bả vai cô chỉ vào vị trí phòng vệ sinh: “Đi vào tắm rửa đi rồi nói chuyện, làm nhanh lên!”

Rina nhìn thoáng qua Chu Bắc Dịch, hắn cũng không nói cái gì, mới chậm rãi đi vào, sợ Chu Bắc Dịch sẽ không cho phép cô đi qua đó, cho nên một bước đi ba giây.

“Nhanh lên!” Hòa Uyên hối thúc cô.

“Kiểu hô hấp này của cậu, cũng không giống vừa người mới làm giải phẫu xong.”

“Còn không phải là mở bụng lấy chìa khóa sao, gia có yêu ớt như vậy sao?”

Hắn giở áo lên, mặt trên khoang bụng có một cái vết thương không lớn, chỉ vào nói: “Đây này, thiếu gia căn bản không có cảm giác gì!”

Chu Bắc Dịch lười quản cái biểu tình đem cái mũi đều thổi đến tận bầu trời này của hắn, lôi kéo ghế một bên ngồi xuống.

“Anh cậu bảo tôi đem em ất mang lại đây làm gì?”

“Đương nhiên là vì tôi cô đơn không ai bên cạnh!”

Hắn hừ hừ đem tạp chí cùng đồ uống đặt tới một bên trên bàn.

“Phải không? Xác định không phải là do cậu khóc la chỉ để khiến em ấy phải lại đây bồi cậu chữa thương ?.”

“……”

“Anh tôi cái gì cũng đều nói cho anh nghe, mẹ nó anh còn hỏi tôi là ý gì?”

“Xem cậu tính toán giả trang đến mức nào. ”

Hắn cắn răng căm ghét trừng hắn: “Trên mặt Rina bị thương, là anh đánh?”

“Là tôi thì sao.” Khóe miệng hắn khẽ nhếch, dựa vào lưng ghế, trên người mang áo, chân dài ,mang giày da, một cổ văn nhã bại hoại, dã thú súc sinh n hủ bại hất bị che giấu dưới sự ngăn nắp nghiêm túc.

“Anh thiếu đánh sao Chu Bắc Dịch, anh tưởng là người dạy dỗ em ấy là ghê gớm lắm sao? Nếu anh không để cho enm ấy trở thành cộng sự của tôi, anh có tin ——”

“Cậu còn có thể như thế nào?” Hắn nói: “Chìa khóa đã lấy ra, tôi cũng cho người đặt làm hai cái giống nhau như đúc, cho dù cậu nuốt xuống một lần nữa, thì cậu biết hai cái chìa khóa kia ở đâu sao? Cho đưa ra dáng vẻ uy hiếp liền xong việc sao? Tôi cũng không phải là anh cậu.”

Hắn thở hổn hển như một con trâu, hồng mắt trong miệng nhảy ra lời thô tục thăm hỏi ba đời cả nhà Chu Bắc Dịch!

Rina rũ mái tóc ướt dài đi ra , bọn họ không biết lại bởi vì chuyện gì tự dưng lại đánh nhau, Chu Bắc Dịch đứng ở mép giường nắm tóc của hắn, Hòa Uyên bắt lấy đai lưng quần hắn không buông tay.

Thì ra đàn ông đánh nhau cũng sẽ dùng cách trẻ con như vậy .

“Buông tay!”

“Mẹ nó cậu buông ra trước đi!”

Chu Bắc Dịch chuẩn bị vào bụng hắn, vươn tay còn không có chạm vào, hắn đã– oa oa– kêu lên lớn tiếng, so với bồ câu còn kêu lợi hại hơn, ôm lấy chính mình bụng cuộn tròn thành một đoàn.

“Mẹ nó anh chơi bẩn, lại hướng tới miệng vết thương của tôi chọc!”

Chu Bắc Dịch kéo tóc của Hòa Uyên dùng sức hướng lên trên: “Vừa rồi không phải còn nói không đau sao?”

“Mẹ nó, mẹ nó …..đau đau, buông tay, buông tay a! Miệng vết thương muốn nứt ra rồi!”

Chu Bắc Dịch buông ra tay mới nhìn thấy Rina đứng đó, tắm rửa một cái , tóc cũng không biết lau khô, tóc dài rũ xuống tích táp thành một vũng nước, đại khái là dùng nước lạnh gội, đứng ở nơi đó cả người phát run, sắc mặt trắng thêm mấy phần, chính bản thân cũng chưa chú ý tới đôi môi mình đã run rẩy không ngừng.

Hai mắt như nai con thanh thuần đáng thương lại rất đáng yêu.

“Sao không lau khô đi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận