Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh yêu em như thế này không vui sao? Chẳng lẽ ‘thằng nhỏ’ của anh chưa đủ lớn để phục vụ em à?”
Phó Hàn Sinh vừa thúc mạnh từ phía sau, vừa đưa tay nhéo một cái thật mạnh vào mông tròn căng nảy của Mộ Diên. Bàn tay to lớn của hắn trượt lên eo thon, vuốt ve làn da mịn màng, rồi lại leo lên bóp nắn hai bầu ngực đang nảy tưng tưng theo nhịp điệu của hắn.
“Ưm ưm… A a… Rất vui… Nhưng mà lớn quá… Em chịu không nổi…” Mộ Diên gian nan vặn vẹo cái mông nhỏ, giọng điệu vừa cầu xin vừa nũng nịu, càng kích thích thú tính trong người đàn ông.
“Kêu to lên một chút, anh thích nghe tiếng rên của em. Rên cho cả cái Phó gia này nghe thấy đi.”
Người đàn ông cúi đầu, vươn đầu lưỡi ướt át liếm dọc theo cần cổ trắng ngần của Mộ Diên. Đó là điểm nhạy cảm chết người của cô. Cả người Mộ Diên nổi da gà, luồng điện chạy dọc sống lưng, hoa huyệt co thắt kịch liệt, cắn chặt lấy dương vật hắn không buông. Dịch mật tuôn ra xối xả, khiến trận làm tình trở nên trơn trượt và ướt át, tiếng nước lép nhép vang lên dâm mĩ.
Côn thịt người đàn ông vẫn không chút nương tình, tận lực xuyên qua u động chật hẹp, liên tục chạm vào điểm G nhạy cảm nhất của cô.
“A… Á…” Mộ Diên hét lên, tiếng kêu vang vọng khắp phòng. Hai bầu vú đung đưa dữ dội, mắt cô tối sầm lại vì khoái cảm, mười ngón chân co quắp, toàn thân run lẩy bẩy.
“Thả lỏng ra nào, sao A Diên cứ như gái tân bị phá trinh lần đầu thế hả?” Người đàn ông cười nhạo, tay vẫn không ngừng bóp nắn ngực cô.
“Hức… Tha cho em… A…” Mộ Diên khóc thút thít, người đỏ bừng như tôm luộc, cơ thể tan chảy thành vũng nước, chỉ biết phó mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.
“A Diên sướng rồi, nhưng của anh vẫn còn cứng lắm…” Phó Hàn Sinh cắn mạnh vào vai cô, để lại một dấu răng rướm máu. Hắn tăng tốc độ, điên cuồng và mãnh liệt như một cơn bão.
Cho đến khi sống lưng căng cứng như dây đàn, hắn gầm lên một tiếng thú tính, bắn xối xả tinh dịch vào sâu trong tử cung cô. Mộ Diên cũng đồng thời lên đỉnh, cô co giật từng cơn, rồi ngất lịm đi trong vòng tay hắn.
Phó Hàn Sinh hôn lên môi cô, rồi hôn khắp gương mặt ướt đẫm mồ hôi. Ánh mắt hắn vẫn chưa thỏa mãn, cứ dán chặt lấy cơ thể trần trụi tuyệt mỹ của người con gái hắn yêu.
Mộ Diên thực sự không chịu nổi nữa, cô thều thào cầu xin, nhưng Phó Hàn Sinh vẫn đè nặng lên người cô, hôn hít, cọ xát, tận hưởng dư vị của cuộc hoan ái.
Cửa sổ bị gió đêm thổi tung ra, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi vào phòng, soi rõ cảnh tượng hỗn loạn trên giường.
Phó Hàn Sinh miễn cưỡng mặc quần vào. Hắn nhớ ra còn mấy danh mục bên thương hội chưa xem xong, bèn đi đến bàn làm việc lấy tập tài liệu, rồi quay lại giường. Hắn đặt tay lên chiếc gối mềm, mượn ánh đèn ngủ lờ mờ để đọc sách.
Ánh đèn vàng nhạt phác họa nên sườn mặt góc cạnh, nam tính của hắn. Vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm túc lúc làm việc trái ngược hoàn toàn với kẻ dâm đãng, cuồng nhiệt trên giường lúc nãy.
Có lẽ ánh mắt của Mộ Diên quá nóng bỏng, làm phiền đến sự tập trung của hắn. Phó Hàn Sinh rời mắt khỏi trang sách, quay sang nhìn cô, nhướng mày cười đầy vẻ bất cần: “Sao thế? Giờ không la hét kêu đau nữa à?”
Mộ Diên đỏ mặt tía tai, chột dạ kéo chăn trùm kín đầu: “Nếu la to quá sợ người khác nghe thấy lại dị nghị, tam gia đúng là đồ xấu xa, chỉ biết bắt nạt người ta.”
Phó Hàn Sinh không nói gì, chỉ cười khẽ, tiếp tục lật giở trang giấy. Hắn bâng quơ nói: “Là em đồng ý ở lại đây, giờ lại sợ sệt như thế, đúng là đồ nhát gan.”
Hắn thực ra vẫn muốn làm thêm vài hiệp nữa, nhưng thấy cô mệt quá nên đành nhịn, chỉ uống nước lã cầm hơi thôi.
Mộ Diên lầm bầm hai tiếng trong chăn, rồi chui tọt vào vòng tay rắn chắc của hắn, yên lặng nằm nghe tiếng tim đập đều đặn của người đàn ông, nhìn hắn làm việc.
Tiếng đồng hồ quả lắc vang lên từng nhịp tích tắc rõ mồn một trong đêm khuya. Mộ Diên đang thiu thiu ngủ thì bụng dưới bỗng quặn lên một cơn đau. Cô cố nhịn, có lẽ do buổi tối ăn hơi nhiều đồ lạ bụng nên giờ muốn đi vệ sinh.
Phó Hàn Sinh thấy cô cựa quậy không yên, liền bỏ sách xuống, lo lắng hỏi: “Cơ thể không thoải mái à?”
Mộ Diên nhăn mặt gật đầu, lí nhí nói muốn đi vệ sinh. Dù sao cũng là chuyện tế nhị, cô ngại dùng bô trong phòng, sợ sáng mai người hầu dọn dẹp sẽ cười chê.
Phó Hàn Sinh hiểu ý, hắn lấy chiếc đèn pin trong tủ ra. Dù tư tưởng đã thoáng, nhưng trước cổng vẫn có người hầu gác đêm. Mộ Diên bảo hắn cứ ở trong phòng, cô đi theo người hầu là được.
Gió đêm lạnh lẽo thổi qua, Mộ Diên mặc thêm một chiếc quần dài bên trong áo ngủ, tay cầm chặt cuộn giấy, đi ra nhà vệ sinh phía sau vườn. Giải quyết xong nỗi buồn, cô cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Đang định quay về thì bỗng nghe thấy những âm thanh lạ lùng phát ra từ phía hòn non bộ.
Trí tò mò nổi lên, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại lần theo tiếng động ấy. Dưới ánh trăng mờ ảo, cô nhìn thấy hai bóng người đàn ông trần như nhộng đang đè một người phụ nữ ra đất. Quần áo cô ta bị xé rách tả tơi, tấm lưng trần trắng nõn lộ ra trong đêm tối.
Mộ Diên nheo mắt nhìn kỹ, người phụ nữ đó có vóc dáng nhỏ nhắn quen thuộc. Hai gã đàn ông thô bạo xé toạc quần lót của cô ta, để lộ vùng kín ra trước gió lạnh.
“Ai cũng nói độc nhất lòng dạ đàn bà, mấy ngày trước Ngũ di thái còn đong đưa quyến rũ anh em bọn tôi, giờ lại trở mặt nhanh hơn lật bánh tráng.”
Là Ngũ di thái – Tống Vãn Ninh!
Đôi đồng tử của Mộ Diên mở to hết cỡ, kinh hãi tột độ. Cô bụm miệng để không hét lên, trân trân nhìn cảnh tượng dâm loạn đằng sau hòn non bộ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận