Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vú quá lớn, chân lại nhỏ, làn da thì trắng muốt, nếu mặc như vậy đi ra ngoài, bộ muốn câu dẫn anh phạm tội ngoài đường luôn hay gì?

Chuyến đi lần này, Trần Hương gặp hai người nước ngoài muốn hỏi đường, cô lắp bắp chỉ đường cho họ, đối phương nói cảm ơn cô rồi ngỏ ý muốn chụp ảnh cùng.

Liêu Thuân tránh một bên cho bọn họ chụp ảnh, đến khi hai người nước ngoài kia vừa đi, anh đen mặt nói: “Tròng mắt tên người nước ngoài ban nãy cứ nhìn chằm chằm ngực của em, em còn ngây ngốc chụp chung với hắn ta.”

“Đâu có.” Trần Hương khẳng định họ không có nhìn, hơn nữa người nước ngoài rất có học thức, tuy rằng đã qua ba mươi nhưng vẫn giữ được khí chất.

Liêu Thuân ‘hừ’ lạnh một tiếng, đàn ông nhìn Trần Hương không biết có bao nhiêu người, đằng này còn là người nước ngoài nữa chứ. Trần Hương thì khác, bởi vì lần đầu tiên cô nhìn thấy người nước ngoài nên cô rất hưng phấn, cùng với bọn họ nói cười, chọc cho Liêu Thuân không thoải mái.

Trần Hương không biết anh lại tức giận gì, chỉ giải thích với anh: “Thật sự không có, anh ta rất lịch sự.”

Câu nói đó chẳng khác nào châm dầu vô lửa, lời nói còn chưa dứt, không ngờ ngọn lửa bên cạnh lại thổi bùng lên, Trần Hương ôm eo anh, cười: “Anh đừng giận, nếu anh không thích, sau này em không chụp ảnh với người nước ngoài nữa.”

Trong lòng Liêu Thuân thoải mái hơn chút, nhưng sắc mặt còn lạnh: “Sau này em không được cười như vậy với thằng nào khác nữa.”

“Như vậy?” Trần Hương mờ mịt nhìn anh.

Như vậy?

Bây giờ Trần Hương trang điểm rất xinh đẹp, làn da lại trắng, khi cười rộ lên đôi mắt cong cong, sắc đỏ bừng của đôi môi cùng với bắp chân mảnh khảnh, giữa đoạn là eo nhỏ nhắn, mặc đồ dây lộ ra cánh tay trắng phát sáng, không ít đàn ông trên đường chú ý đến cô.

Liêu Thuân niết mặt cô, muốn hung dữ với cô nhưng không được, Trần Hương vẫn đang ngẩng mặt cười nhìn anh, giọng nói mềm mại, muốn lấy lòng: “Sau này em chỉ cười với anh thôi.”

Liêu Thuân ‘đệt’ một tiếng, cúi đầu cắn môi cô: “Ban ngày ban mặt muốn câu dẫn anh?”

Trần Hường trốn trong ngực anh: “Có người, anh đừng…”

Liêu Thuân biết cô xấu hổ, không hôn cô nữa, ôm cô chặt hơn, anh nghe được người trong lòng cất tiếng hỏi: “…Lúc nãy anh ghen đúng không?”

“Đúng đó, nên anh mới phản ứng như vậy.” Liêu Thuân cười: “Mẹ nó, lúc em đang chụp ảnh, anh còn muốn lôi tên nước ngoài ra đánh một trận.”

Trần Hương haha cười.

“Còn cười!” Liêu Thuân làm bộ muốn véo mặt cô.

Trần Hương duỗi tay vòng qua eo anh, gối đầu lên khuôn ngực cứng cáp, đỏ mặt: “Em không thích ai hết.”

“Trên thế giới này, em chỉ thích anh thôi.”

Trong lòng Liêu Thuân mềm nhũn, tay to xoa đầu cô: “Anh không giống với em, Trần Hương.”

Anh cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô, trầm giọng nói.

“Anh yêu em.”

Liêu Thuân không biết rằng sau khi mình nói câu ‘anh yêu em’ sẽ làm cho Trần Hương khóc lâu như vậy.

Trở về khách sạn, cô vẫn còn khóc, đời này Liêu Thuân chưa bao giờ tốn nhiều thời gian như vậy để dỗ phụ nữ nín khóc, đem người ôm vào, lau nước mắt nhưng cô vẫn không hết khóc, nếu như không hiệu quả vậy thì đè ngươi lên giường làm một trận.

Chiêu này rất công hiệu.

Trần Hương còn chủ động ôm cổ anh, chủ động hôn anh, còn chủ động khẩu giao cho anh, làm cho Liêu Thuân thoải mái đến không phân biệt phương hướng.

Chất đục nồng đậm bắn vào miệng cô, Trần Hương cũng cam tâm tình nguyện nuốt hết chúng xuống, thậm chí khi Liêu Thuân cứng lần nữa, cô đỏ mặt chủ động ngồi lên trên người anh, đỡ dương vật cắm vào khe huyệt nhỏ hẹp.

“Mẹ nó!” Liêu Thuân nắm eo nhỏ của cô, anh bị sự chủ động của cô làm cho bức điên rồi, hận không thể lột ra hai cánh mông rồi liều mạng làm.

Nhưng đây là lần đầu tiên Trần Hương chủ động, Liêu Thuân kiên nhẫn đến đôi mắt cũng đỏ lên, hầu như anh vẫn không động một chút nào, gân xanh anh nổi lên, nhìn người con gái trần trụi phía trên đang tự nắn bóp bầu vú mình, sau đó duỗi tay xuống nơi giao hợp vuốt ve côn thịt của anh

Bình luận (0)

Để lại bình luận