Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau cuộc tranh cãi nảy lửa ở nhà Tương Linh, không khí bữa tối trở nên nặng nề như có tảng đá đè lên ngực mỗi người. Bố mẹ cô ban đầu khăng khăng ép buộc hôn ước cũ với Lâm Sơ, coi đó là “sự sắp đặt từ trên trời rơi xuống”, nhưng khi Lâm Thanh Khải bước vào, giọng anh bình tĩnh mà kiên định: “Con yêu Tương Linh thật lòng. Hôn ước chỉ là chuyện xưa cũ, giờ là thời đại mới, xin bác để chúng con tự quyết.” Ánh mắt anh nhìn Tương Linh đầy dịu dàng, khiến cô tim đập thình thịch, nhớ lại đêm qua trong phòng anh – nơi anh đã đâm sâu vào cô, tay che miệng để tiếng rên không lọt ra ngoài.
Lâm Sơ ngồi một bên, mặt tối sầm, nhưng anh ta chỉ cười nhạt: “Anh Thanh Khải nói phải. Nhưng em gái, anh vẫn chờ em thay đổi ý kiến.” Bố Tương Linh thở dài, nhìn sang vợ: “Thôi, để bọn trẻ tự lo. Nhưng nếu con khổ sở, bố sẽ không tha cho thằng nào.” Mẹ cô gật đầu miễn cưỡng, nhưng trong lòng vẫn luyến tiếc “hôn phu lý tưởng” Lâm Sơ. Cuối cùng, họ chấp nhận tạm thời – không ép buộc, nhưng cũng không ủng hộ công khai. Tương Linh thở phào, nắm tay Lâm Thanh Khải dưới bàn, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay anh lan tỏa, xua tan phần nào nỗi lo.
Đêm ấy, khi mọi người đã ngủ, Tương Linh lẻn sang phòng khách nơi Lâm Thanh Khải ở tạm. Anh kéo cô vào lòng, thì thầm: “Mai anh đưa em đi dạo công viên, thư giãn chút.” Cô gật đầu, tựa đầu vào ngực anh, nhưng trong lòng vẫn ám ảnh hình ảnh Lâm Sơ nhìn cô đầy chiếm hữu. Lúc này, ở phòng riêng, Lâm Sơ ngồi trước bàn làm việc, tay cầm điện thoại, nhắn tin cho một người bạn cũ: “Cần giúp đỡ. Tôi muốn phá hoại thằng em trai. Chi tiết sau.” Ánh mắt anh ta lóe lên tia độc ác – kế hoạch âm thầm bắt đầu manh nha, nhắm vào điểm yếu của Lâm Thanh Khải: quá khứ gia đình rối ren.
Sáng hôm sau, trời xanh trong vắt, nắng ấm áp len qua tán lá công viên ven hồ. Lâm Thanh Khải nắm tay Tương Linh dạo bước trên lối mòn rợp bóng cây, gió heo may mang theo hương hoa sữa thoang thoảng. “Em thấy sao? Gia đình tạm chấp nhận rồi, anh sẽ cố gắng để họ hoàn toàn ủng hộ.” Anh dừng lại bên hồ, quay sang ôm eo cô, môi chạm nhẹ vành tai: “Còn em… em chỉ cần yêu anh là đủ.” Tương Linh đỏ mặt, nhớ đêm qua anh đã thì thầm những lời tương tự khi đâm vào cô từ phía sau, tay bịt miệng để tiếng rên không đánh thức ai. “Em… em yêu anh. Nhưng anh Lâm Sơ… anh ấy sẽ không dễ dàng buông tha.”
Lâm Thanh Khải cười khẽ, kéo cô vào một góc khuất sau bụi cây rậm rạp, nơi tiếng chim hót và gió vi vu che lấp mọi âm thanh. “Đừng nghĩ nữa. Để anh làm em quên hết.” Anh ấn lưng cô tựa vào thân cây lớn, tay luồn vào áo cô, xoa bóp bầu ngực căng tròn qua lớp vải mỏng. Núm vú nhanh chóng cứng lại dưới ngón tay anh, Tương Linh cắn môi: “Thanh Khải… Ở đây… ngoài trời… sẽ có người thấy…” Nhưng lời phản đối chỉ là hình thức, hạ thân cô đã bắt đầu ướt át, dâm thủy rỉ ra thấm ướt quần lót.
“Không ai cả. Em xem, tiểu huyệt em đã ướt rồi kìa.” Anh cúi xuống hôn cổ cô, lưỡi liếm dọc xương quai xanh, tay kia kéo khóa quần cô xuống, ngón tay trượt vào giữa đùi, chạm ngay âm hộ non mềm. Qua lớp vải ren, anh xoa nhẹ âm vật, khiến cô run rẩy: “A… Đừng… Ngứa quá…” Lâm Thanh Khải cười khàn, rút tay ra, cởi phăng quần lót cô, nhét vào túi mình: “Để anh giữ, tối nay anh sẽ dùng nó thủ dâm, nghĩ đến em.” Rồi anh cởi khóa quần mình, dương vật thô to bật ra, quy đầu đỏ sẫm đã rỉ dịch trong suốt.
Anh nâng một chân cô đặt lên hông mình, dương vật chạm vào cửa âm đạo ướt nhẹp, trượt vài cái trêu chọc trước khi đâm thẳng vào từ phía trước. “Ừm… Em chặt quá… Tiểu dâm phụ, bị thao ngoài trời sướng không?” Tương Linh ôm chặt cổ anh, đầu ngửa ra sau tựa thân cây, cảm nhận côn thịt nóng hổi lấp đầy âm đạo, gân guốc cọ xát thành thịt khiến dâm thủy tuôn ra không ngừng. “Sướng… A… Thanh Khải… Đâm sâu nữa… Em… em chịu không nổi…” Cô thì thầm, sợ tiếng động lớn, nhưng khoái cảm dâng trào khiến cô vô thức ưỡn hông đón nhận.
Lâm Thanh Khải tăng nhịp, eo động mạnh mẽ, mỗi lần rút ra là kéo theo dâm thủy vương vãi trên mặt đất, rồi đâm vào hung hãn chạm tử cung. Tay anh bịt miệng cô, ngón cái vuốt ve môi dưới: “Rên nhỏ thôi… Nhưng tiểu huyệt em cắn anh chặt thế này, anh muốn thao em đến khóc.” Anh cúi đầu ngậm núm vú qua áo, cắn nhẹ khiến cô co giật. Âm đạo siết chặt, dâm thủy phun ra từng đợt nhỏ, ướt đẫm đùi cả hai. “Ra đi… Phun dâm thủy lên anh… Em là của anh, chỉ anh thôi…” Anh thì thầm, tay kia xoa âm vật nhanh chóng.
Cao trào ập đến như sóng dữ, Tương Linh cắn ngón tay anh để kìm tiếng hét, dâm thủy phun mạnh ra ngoài, nhỏ giọt xuống đất hòa lẫn lá rơi. Âm đạo co bóp điên cuồng, ép dương vật anh đến cực hạn. Lâm Thanh Khải rên khẽ, rút ra bắn tinh dịch nóng hổi lên bụng cô, từng đợt trắng đục dính nhớp. Họ thở dốc, ôm nhau tựa thân cây, gió mang theo mùi tình dục lan tỏa. “Em yêu anh…” Tương Linh thì thầm, lau sạch bằng khăn giấy anh chuẩn bị sẵn.
Họ rời công viên, tay trong tay, nhưng Tương Linh không hay biết, từ xa, Lâm Sơ đã nhìn thấy hết qua ống nhòm – kế hoạch của anh ta giờ đã hình thành rõ nét, nhắm vào những khoảnh khắc riêng tư nhất của họ. Drama mới đang lù lù kéo đến, như bóng mây che khuất nắng ấm ban mai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận