Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Cao Kim Lan lo lắng suốt buổi chiều, thấy Kiều Khương trở về mới thở phào nhẹ nhõm.
Căn phòng dưới tầng đã được dọn dẹp sạch sẽ, Trương Vân Vân xuống ăn một ít rồi lại lên tầng, vẫn ở cùng Trần Chúng Thăng.
Kiều Khương về đến nhà thì đi tắm rồi ăn cơm, không lên tầng xem, Cao Kim Lan lo lắng bảo nàng lên nhìn, Kiều Khương lại rất bình tĩnh: “Không sao đâu mẹ, hai ngày nữa sẽ ổn thôi.”
Tính tình Trương Vân Vân là vậy, không kiểu cách, xấu tính như tiểu thư, ngay cả khi thật sự tức giận cũng chủ yếu suy ngẫm lại bản thân.
Hơn nữa, có Trần Chúng Thăng ở bên, Kiều Khương không lo lắng.
Cao Kim Lan không hỏi thêm nữa, bảo dì giúp việc gọt ít trái cây ướp lạnh đưa lên, chờ dì rời đi, bà mới hỏi Kiều Khương: “Con với Yến Chiêu… là thế nào?”
Bà không mù, hôm nay Yến Chiêu ôm Kiều Khương tới lui mà Kiều Khương không phản cảm, dù hai người không thể hiện quá rõ ràng, chỉ vì buổi sáng náo loạn nên bà không tiện hỏi.
“Mẹ không thích hắn?” Kiều Khương đặt điện thoại xuống.
“Không.” Cao Kim Lan xua tay: “Mẹ chỉ hỏi thôi, hôm nay nó vì con mà vỡ đầu chảy máu, có thể thấy nó rất thích con, mẹ chỉ muốn hỏi chuyện của hai đứa thôi, mẹ thấy hình như con cũng thích nó.”
“Con thích hắn?” Kiều Khương nhướng mày, “Mẹ từ đâu nhìn ra?”
“Con không thích thì sao lại băng bó vết thương cho nó?” Cao Kim Lan chỉ vào phòng của Trương Vân Vân, “Mẹ thấy hết rồi, sau khi Yến Chiêu bị thương, con giận dữ cầm chai rượu lao vào đánh cho Trình Tất Dự kêu la thảm thiết, con nói mẹ nghe, con không thích nó thì là gì?”
“Con ngứa mắt Trình Tất Dự, muốn đánh hắn từ lâu rồi.” Kiều Khương cầm một quả quýt trên bàn, bắt đầu bóc vỏ.
“Rồi, mẹ không hỏi nữa.” Cao Kim Lan vỗ vai nàng, “Yến Chiêu là đứa trẻ tốt, khá thành thật.”
Bà chỉ lo Kiều Khương ham cái mới, sau một thời gian sẽ vứt bỏ Yến Chiêu, nhưng bà không nói ra mà chỉ khe khẽ thở dài.
Kiều Khương không nói gì, cúi đầu tỉ mẩn bóc từng sợi trắng trên múi quýt, sau đó đặt quýt vào tay Cao Kim Lan: “Mẹ, chúng ta chọn một bộ phim rồi xem nhé.”
Nàng không muốn thổ lộ cảm xúc của mình với người khác, cũng không kể lể muộn phiền trong lòng với người khác, nàng quen thu mình lại với mọi người, ngay cả khi người đó là mẹ nàng.
Cao Kim Lan biết điều đó, nhưng bất lực, chỉ đành gật đầu: “Ừ.”
Dù sau này người ở bên Kiều Khương là ai, bà cũng chỉ mong tương lai Kiều Khương sẽ được hạnh phúc.
Yến Chiêu đến lúc mười rưỡi tối, Kiều Khương nằm trên giường xem ipad, sếp lớn đã mua một lô thiết bị y tế mới từ Đức, cuối tháng này sẽ đưa về nhà máy, Kiều Khương đang đọc tài liệu. Khi trước có một khách hàng đề cập muốn mua thiết bị y tế này, nhưng vào thời điểm đó giá thành quá cao, tất cả bệnh viện đều không sử dụng nên sếp lớn không mua từ ngoài.
Nàng đang so sánh các loại thiết bị y tế tương tự, phân tích ưu điểm của thiết bị này.
Sau khi Yến Chiêu mở cửa bước vào, anh ngồi bên giường lặng lẽ nhìn nàng đợi hơn mười phút, thấy Kiều Khương vẫn nhìn ipad, anh nhịn không được nữa, lấy ipad trong tay nàng ra, ôm người trên giường.
“Đã mười một giờ, đến lúc đi ngủ rồi, ngày mai hẵng xem.”
Anh cúi đầu hôn nàng, Kiều Khương đưa tay che miệng anh: “Không phải anh nói ôm ngủ à?”
Yến Chiêu: “…”
Anh liếm lòng bàn tay nàng, Kiều Khương bị ngứa rụt tay lại, người đàn ông nhiệt tình hôn nàng, khí thế thô bạo ngang ngược cùng vẻ hoang dã cường đoạt. Một tay Yến Chiêu cởi áo thun, eo lưng rắn chắc đè xuống, hơi thở nặng nề, mút cắn môi lưỡi nàng.
Anh kéo tay Kiều Khương ấn vào háng mình, đè tay nàng xoa xoa vật cứng rắn kia, giọng nói cực kỳ thô nặng.
“Cứng thế này sao mà ngủ được?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận