Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Chuẩn đi theo cô lên lầu. Cầu thang trong khu nhà tối om, cô phải vừa dùng chìa khóa mở cửa vừa soi bằng đèn pin điện thoại.
“Sao không thuê chỗ nào tốt hơn một chút?” Bùi Gia Án trước đây rất coi trọng chất lượng cuộc sống, anh không ngờ cô lại sống ở nơi như thế này.
Căn phòng không lớn, một phòng khách một phòng ngủ, bày biện rất đơn giản. Anh nhìn quanh một lượt, rồi ánh mắt lại dừng trên người cô.
“Mỗi lần về cũng chỉ ở được vài ngày.” Cô đặt chìa khóa xuống, lấy cho anh một chai nước khoáng.
“Gia Án.” Anh nhận lấy nước, đồng thời nắm lấy tay cô.
Ánh mắt hai người chạm nhau, tim Bùi Gia Án đập nhanh hơn một chút. Vừa rồi cô bị ma xui quỷ khiến mời anh lên lầu, lời vừa ra khỏi miệng đã hối hận. Cô cảm thấy xấu hổ vì sự dao động của chính mình.
Rõ ràng đã nói sẽ tránh xa anh, xa đến nơi anh không nhìn thấy, thời gian trôi qua sẽ không còn nhớ nhung, mối quan hệ cũng nhạt dần.
Nhưng bây giờ thì sao?
Cô bị anh ôm vào lòng, môi bị anh ngậm lấy, lưỡi anh luồn vào miệng cô, hơi thở quen thuộc ập đến, lmùi hương đặc trưng của người đàn ông này.
Cô mở miệng, đáp trả nụ hôn mãnh liệt.
Ngay từ khi gặp cô, anh đã muốn làm như vậy, ôm cô và hôn cô như trước đây, nhưng cô lại giả vờ lạnh nhạt, trong bữa ăn luôn né tránh ánh mắt của anh.
Ngọn lửa trong mắt Trình Chuẩn bùng lên ngày càng cao, tay anh đặt lên khóa quần jean của cô. Bùi Gia Án bị hôn đến choáng váng, quần bị kéo xuống, đôi chân trần lạnh run lên cô mới bừng tỉnh.
“Trình Chuẩn….” Tiếng gọi này đủ khiến anh mê mẩn.
“Lần này đừng đi nữa được không?” Côn thịt nóng bỏng đột ngột đâm vào trong.
“Ưm….” Hơn một năm không có quan hệ tình dục, Bùi Gia Án gần như quên mất cảm giác này, cảm giác được lấp đầy thật trọn vẹn, trái tim hoang mang bất định cũng được cứu rỗi trong giây lát.
“Trả lời anh.” Anh cởi áo khoác của cô, tay luồn vào dưới gấu áo len, xoa nắn bầu ngực cô qua lớp áo lót. Cô gầy đi rất nhiều, chỗ đó cũng nhỏ đi không ít.
Cô lắc đầu, rồi lại gật đầu, vịn tay vào thành ghế sofa, ưỡn mông để anh làm, nhưng cô vẫn không dám đồng ý ngay.
“Còn phải đi bao lâu nữa?” Trình Chuẩn lật người cô lại, đè cô xuống ghế sofa, vén áo len lên, nhìn thấy vết sẹo đó, động tác ở nửa thân dưới chậm lại.
Đầu ngón tay thô ráp sờ lên vết sẹo đã đóng vảy, ánh mắt anh lộ vẻ thương xót, khiến Bùi Gia Án không đành lòng, cô quay mặt đi.
“Có con hay không đối với anh không quan trọng, anh chỉ muốn em vui vẻ, em muốn đi thì cứ đi, nhưng đừng nói đến chuyện ly hôn nữa, khi nào nghĩ thông suốt thì quay về.” Một năm trước, khi cô kiên quyết muốn ly hôn, anh đã nói câu này.
Lúc đó anh chỉ muốn an ủi cô, bởi vì khi ấy tinh thần cô rất kém, như sắp sụp đổ bất cứ lúc nào. Nhưng không ngờ cô đi lâu như vậy, lâu đến mức anh nghĩ cô sẽ không quay lại nữa.
Khóe mắt Bùi Gia Án ngấn lệ, anh thu tay lại, cúi xuống ôm cô.
“Đừng…”
Hạ thể giao nhau, trên người cô chỉ còn lại một chiếc áo len, anh đặt cô lên đùi, mặt đối mặt muốn “trò chuyện” với cô.
Côn thịt thô to vùi sâu trong cơ thể, tư thế này càng đi vào sâu hơn, không chút giữ lại.
“Thả em xuống.” Cô vặn vẹo người, muốn bỏ chạy, nhưng mông lại bị anh giữ chặt.
“Sao em gầy đi nhiều thế này?” Anh vén áo trong lên, lấy bầu ngực ra, đặt trong lòng bàn tay xoa nắn, bất mãn hỏi.
“Cũng không gầy lắm.”
“Anh hỏi em, còn đi nữa không?” Bầu ngực bên kia cũng bị anh lấy ra: “Da em phơi đen đi nhiều rồi, chỉ chỗ này vẫn trắng như trước.”
“Lạnh.” Răng cô run lập cập.
Anh lấy áo gió của cô choàng lên người cô, một tay vuốt ve cặp đùi trần của cô.
“Đã một năm rồi, vẫn chưa chơi đủ sao?” Giọng anh khàn khàn, ánh mắt nóng bỏng, tay đột nhiên mạnh bạo, mang theo chút trừng phạt xoa nắn hai bầu ngực, cho đến khi đầu vú sưng đỏ.
Cô hít mũi, lắc đầu: “Trình Chuẩn, em không muốn quay lại thành phố A nữa.”
“Vậy em muốn đi đâu?”
“Vẫn chưa biết.” Cô nhìn anh: “Nhà cửa, sự nghiệp của anh đều ở đây, em không thể làm lỡ dở anh được.”
Sắc mặt anh lại trở nên khó coi, sau một lúc lâu mới nói: “Vậy thì em tìm một chỗ nào đó ở gần thành phố A mà ở, dù không thể gặp nhau mỗi ngày, thì một tuần gặp một lần cũng được chứ? Đừng như trước nữa, anh muốn gặp vợ mình mà còn phải hẹn trước.”
“Anh có hẹn trước sao?” Cô bị anh chọc cười.
“Nếu không phải Phùng Toàn, anh còn không biết em đã quay về.” Nói cũng lạ, Phùng Toàn biết mọi hành tung của cô, còn anh là chồng mà muốn gặp cô một lần cũng phải thông qua người khác.
“Nhưng em không thể bảo đảm.” Cô cắn môi, vẻ mặt khó xử: “Hơn nữa Trình Chuẩn, em thật sự không muốn làm lỡ dở anh, bố mẹ anh cũng muốn có cháu, bây giờ em đã nghĩ thông rồi, không sinh được thì thôi, dù sao em cũng không muốn có con, nhưng anh thì không thể…”
“Ai nói anh không thể?” Anh thúc mạnh lên trên: “Em không cảm nhận được sao? Anh có thể hay không?”
“Sao anh lại trở nên lưu manh thế?” Cô trừng mắt.
“Anh đã một năm rồi không làm, em cứ để anh làm trước đã.” Nói xong, hai tay anh giữ chặt eo cô, nửa thân dưới thúc lên trên, ra vào mười mấy cái, anh thở hổn hển nói: “Không có con thì thôi, sau này chịch em cũng không cần dùng bao nữa.”
Bùi Gia Án lại một lần nữa bị anh ấn xuống ghế sofa. Lần này không còn sự dịu dàng như trước, người đàn ông lộ rõ bản tính, mỗi lần ra vào đều mạnh bạo và tàn nhẫn.
Tinh dịch bắn hết vào trong cơ thể cô, làm một lần vẫn chưa đủ, cứ tiếp tục cho đến khi cô khóc lóc cầu xin, lần cuối cùng anh xuất tinh vào miệng cô, nhìn cô nuốt xuống, anh mới hài lòng buông tha cô.
Đêm đó anh ngủ lại nhà cô, cô ngủ say trong vòng tay anh, còn anh thì mở to mắt, sợ chỉ cần nhắm mắt lại cô sẽ biến mất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận