Chương 768

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 768

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trải qua hiệp định giữa nước Hoa và Mỹ, cuối tháng 3 Giang Khải Minh chính thức bị trục xuấtkhỏi Hoa Kỳ vì nhiều tội danh như phạm tội chức vụ và bị tình nghi giết người, ngày trình tự hạ xuống, lão Dư và Tiêu Nhiên đều thở phào.
Hai nước không có thỏa thuận trước, trận chiến kéo dài lâu như vậy cuối cùng cũng kết thúc.
Đêm trước khi về nước, mấy người tàn nhẫn làm thịt Lục Dã một trận, lần này bắt giữ do trung ương trực tiếp bổ nhiệm, toàn bộ quá trình do Lục Dã bố trí, tuy rằng quá trình ngẫu nhiên có thiếu sót, nhưng cũng coi như h0àn thành nhiệm vụ.
Sau khi trở về anh thăng chức là tất nhiên, phá chút tiền thì làm sao.
Lục Dã cũng đáp ứng từng yêu cầu của bọn họ, chờ mọi người ăn ngon uống say xong thì đứng dậy đi tính tiền.
Đêm đó say mèm, vốn tưởng rằng tinh thần chợt buông lỏng, vô cùng thoải mái đi vào giấc ngủ.
Đêm đó Lục Dã lại có một giấc mơ ly kỳ.
Trong mộng anh đang ở tɾong câu lạc bộ ánh đèn mê ly, bên cạnh là bọn buôn ma túy làm bạn với rượu thịt, quần áo của phụ nữ giống như hoa loa kèn trải ra giữa đùi bọn họ, tay người đàn ông đã sớm trắng trợn vươn vào.
Ngồi trên sô pha, lông mày anh đã lặng lẽ nhíu lại, nhưng diễn còn phải diễn, nếu không làm sao để giao dịch này tiếp tục tiến hành. Anh đụng chạm một ly rượu, có thể nói là thờ ơ.
Lúc này cửa bị đẩy ra, đều ăn mặc hở hang, những cô gái mặc cho anh chọn lựa từng đợt từng đợt đi vào bên tɾong.
“Mạnh Ngũ gia, các cô gái tới rồi.”
Người đàn ông bên cạnh thấp giọng ghé vào lỗ tai anh nói những cô gái này đều là vừa táo bạo vừa biết chơi, bảo làm gì thì làm cái đó. Lục Dã cười tùy ý, vô tình ngước mắt lên, lại nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc tɾong đám người kia.
Khuôn mặt nhỏ ngắn bằng lòng bàn tay, trang điểm đậm.
Là Liên Chức
Lục Dã ma͙nh mẽ bật dậy từ trên giường, hơi thở hổn hển. Bên cạnh không còn xa hoa trụy lạc nữa, mà là phòng khách sạn của anh ở Mỹ.
Người đã bình tĩnh, anh đứng dậy đi ra cửa sổ hút điếu thuốc.
Sương khói lượn lờ trên đôi mắt thâm sâu đen kịt của anh, giống như sao băng.
Mạnh Ngũ gia…
Lục Dã làm cảnh sát nhiều năm, xác định chưa từng nghe qua người này.
Biết rõ là mơ, anh cũng chưa từng đi qua ổ độc để nằm vùng.
Nhưng sự tang thương và ngây dại tɾong mắt Liên Chức tɾong mơ vẫn làm cho ngực Lục Dã buồn bực hốt hoảng, giống như chịu khổ cả đời, thịt cả người đều đã tan chảy.
Khói thuốc lượn lờ tràn ngập, anh đứng bên cửa sổ thẳng đến hừng đông.
Vé máy bay của Lục Dã vào buổi chiều, đặt tạm thời.
Lão Dư sau khi biết còn hỏi anh vì sao vội như vậy, phía Mỹ còn có một bữa tiệc chưa ăn.
“Mọi người đi cũng vậy.” Lục Dã thu dọn hành lý, thản nhiên nói, “Đội chống ma túy bên kia có chút chuyện ngoài ý muốn, tôi phải về xem một chút.”
Lão Dư còn muốn nói gì nữa, Tiêu Nhiên vỗ đầu anh ta một cái.
“Cậu thì biết cái quái gì, anh Dã về tìm chị dâu, Ôn hương nhuyễn ngọc tɾong lòng, cậu là chó độc thân sẽ không hiểu đâụ”
Lục Dã không nói gì, chỉ hừ cười.
Trở về thật sự có việc, nhưng vé máy bay cũng là tạm thời sửa, giấc mơ kia mơ hồ làm cho Lục Dã bất an, huống chi cổ ͼhân cô đang bị thương.
Lại càng không cần phải nói còn có một số suy nghĩ mịt mờ tɾong đầụ Tâm kế của Tống Diệc Châu so với than tổ ong còn nhiều hơn, Lục Dã không cho rằng tɾong khoảng thời gian này hắn có thể an phận bao nhiêụ
Thu dọn đồ đạc xong còn nửa buổi sáng.
Lục Dã đi trả phòng ở quầy lễ tân, tɾong lúc chờ đợi vô tình liếc mắt nhìn giá tạp chí, nhất thời sửng sốt.
Bàn tay to của anh trực tiếp rút ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận