Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Da đầu Dịch Nhữ đau nhức dữ dội, cô kêu lên đau đớn, rút tay còn lại ra gỡ bàn tay của Hạ Cảnh Chiêu, khó hiểu hỏi, “Em… em đã làm gì?”

Nếu Dịch Nhữ nhìn thấy được, chắc chắn sẽ thấy nụ cười cực kỳ đáng sợ của Hạ Cảnh Chiêu, tiếc là cô không thấy được, cũng đánh giá cao giới hạn của Hạ Cảnh Chiêu.

Cằm của Dịch Nhữ bị bóp chặt, trong cơn đau đớn đến mức gần như nát cả hàm, cô nghe được giọng nói lạnh lùng khiến người ta không rét mà run vang lên:

“Vừa rồi em đã ném nhẫn đi đâu?”

Khi Dịch Nhữ nghe Hạ Cảnh Chiêu nhắc tới chiếc nhẫn, cô mới nhớ là trên tay mình đeo cái gì, cô càng nghĩ càng thấy rầu rĩ, thế nên đã nhân lúc Hạ Cảnh Chiêu quay người đi tắm hoặc là gội đầu, cô tháo chiếc nhẫn ra rồi. Cô suy đoán phương hướng, ném nó ra cửa.

Cô cũng không biết tại sao mình lại bốc đồng như thế, cô là cá trên thớt thì phải nên an phận một tí, nhưng cô thật sự rất uất ức.

Cô không thể phản kháng Hạ Cảnh Chiêu, chỉ có thể bù đắp bằng những chuyện nhỏ bé không gây đau khổ này, nhưng nhìn phản ứng của Hạ Cảnh Chiêu, hình như đây không phải là chuyện “không gây đau khổ”.

Cảm giác đau thấu tim nhói lên từ tim khiến Dịch Nhữ kêu thành tiếng, Hạ Cảnh Chiêu lạnh lùng nắm cổ tay cô, “Nói.”

Dịch Nhữ nghĩ mà sợ, “Em cũng không biết nó nằm ở đâu…”

Hạ Cảnh Chiêu túm lấy Dịch Nhữ, kéo cô tay cô, lôi cô tới chỗ tấm thảm.

“Em luôn khiêu khích giới hạn của anh.” Dưới đôi lông mày hẹp và dài là một đôi mắt lạnh lùng, giọng nói của anh buốt giá như băng, “Xem ra là anh vẫn còn dịu dàng với em quá.”

Cả người Dịch Nhữ bị ném xuống thảm, bị choáng tới mức không hiểu chuyện gì xảy ra.

Cô cố sức chống tay ngồi dậy. Hạ Cảnh Chiêu ngồi xổm cạnh người cô, anh lên tiếng, nghe có vẻ ôn tồn, “Vậy thì em tìm đi, sau khi tìm được anh mới tính sổ với em.”

Trong căn phòng to như thế, Dịch Nhữ cũng không biết chiếc nhẫn bị ném đi đâu, lớp lông mềm mại trên thảm dày đến nỗi cho dù có sáng mắt cũng không tìm thấy được ngay, chuyện này sẽ khiến cô mất sức nhiều.

Dịch Nhữ cắn răng nghĩ ngợi, cuối cùng cô nắm tay Hạ Cảnh Chiêu, nhìn anh với ánh mắt thất thần, nhìn vừa đáng thương và chân thành.

“Em không ném, cũng không biết nó mất từ khi nào.”

Tóc của Hạ Cảnh Chiêu ẩm ướt, rủ xuống trước trán như kim châm, có vẻ rất cứng và lạnh, anh cười lạnh, “Em có muốn anh xem camera không?”

Dịch Nhữ lập tức buông tay ra.

Cô nhận ra được hành vi ngu xuẩn vừa rồi.

Cô khàn khàn đáp lại với ý mỉa mai, “Nếu em ném nó đi thì sao chứ? Có camera sao anh không tự tìm? Đừng làm khó một kẻ mù như em.”

Hạ Cảnh Chiêu đứng dậy, giọng anh đã bình tĩnh hơn nhiều, như đang hỏi em ăn cơm chưa, vừa thản nhiên vừa kiêu ngạo.

“Chọc anh giận thì có ích gì cho em chứ? Em không tự sát được nên muốn bị anh chơi đến chết à?”

Dịch Nhữ không đáp, nói đúng hơn là không có cơ hội đáp, tiếng xé gió vang lên trong không khí, cơn đau nhói lên trên lưng Dịch Nhữ.

“A!”

Dịch Nhữ kêu rên, co giật về phía trước, cô cảm giác được một cơn đau khác ập vào thắt lưng mình.

Hạ Cảnh Chiêu cầm roi đứng đó, đó là một chiếc roi ngựa bằng da màu đen, dài khoảng 50cm. Trên tường treo đầy đủ loại roi và gậy, anh lấy sợi roi phù hợp nhất với tay, cũng phù hợp nhất với cơ thể Dịch Nhữ.

Chiếc roi này sẽ không làm cô chảy máu nhưng có thể cho cô đau đớn không thua gì roi mây dưới lực tác dụng của người đánh.

Anh nhìn Dịch Nhữ đau đớn run rẩy, không nói được câu nào, lòng anh không đành nhưng lại ung dung bước về trước, hạ giọng:

Bình luận (0)

Để lại bình luận