Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô gái ngốc nghếch, nói thế nào em cũng ngủ với anh rể em một tháng, sao có thể ngủ không như vậy? Anh ấy bình thường vào trong quán bar đều tiêu mấy chục mấy trăm vạn, một chút tiền xử nữ của em anh ấy không để trong mắt, anh ấy cũng rất hào phóng với những cô gái bên cạnh, chị cũng không thể bạc đãi em.

“Em không phải loại phụ nữ đó, vốn là… em chỉ muốn giúp chị thôi, bây giờ chị không cần, em biết em nên làm gì.” Đã đến lúc cô phải rời đi.

Trần Mỹ Lệ không ngờ Trần Vân lại dễ nói chuyện như vậy, còn tưởng rằng khi quay lại sẽ có một trận chiến khốc liệt, không ngờ Trần Vân lại khá tự giác.

Trần Vân xoay người rời đi, Trần Mỹ Lệ liền hét lên: “Trần Vân, đừng trách anh rể em, anh ấy vốn chơi đùa với rất nhiều người phụ nữa, ai đến cũng không từ chối, em cũng đừng trách chị họ, chị họ số khổ, muốn có đứa con của chính mình cũng không thể.”

Những lời này giống như giọt nước tràn ly, Trần Vân nghe xong những lời này thậm chí không thể thẳng lưng.

Quả thực cô chỉ là một người đàn bà mà anh rể chơi đùa mà thôi.

Có gì khác với mấy người phụ nữ bên ngoài đâu?

Không trách chị họ nói như vậy với cô.

Trần Vân mang theo một chiếc ba lô nhỏ, lúc đi cũng không mang thêm bất cứ thứ gì.

Cô đáng bị như vậy, cô tự nguyện làm vậy, trách ai được?

Cô nhìn chiếc hộp nhung đỏ trên bàn đầu giường, mở ra thì thấy viên đá quý màu đỏ vẫn còn nằm bên trong.

Những lời cô nói ngày hôm đó vẫn còn in đậm trong tâm trí cô, cô nói sẽ trân trọng tình cảm của anh.

Nghĩ lại thật buồn cười, hôm đó bản thân là vì ngăn cản anh tiêu thêm tiền mà tùy tiện nói.

Cô đặt chiếc hộp xuống, chỉ lấy chiếc ba lô nhỏ của mình mà không nhìn lại.

Tần Hạo Nam vội vã đi về, trời tối mới về tới nhà, không biết Vân Vân ở nhà một mình có sợ không, anh quên dặn cô cách bật đèn trong sân.

Cô nhút nhát như vậy, chắc chắn rất sợ bóng tối.

Tần Hạo Nam mở cốp xe, lấy bó hoa hồng vừa mua cùng một chai rượu lớn và đồ ăn đặt ở khách sạn ra.

Tối nay, anh và Vân Vân sẽ dùng bữa tối dưới ánh nến tại nhà.

“Vân Vân, Vân Vân.” Tần Hạo Nam vừa vào sân liền bắt đầu kêu to, nhìn thấy trong sân tất cả đèn đều đã bật sáng, tiểu nha đầu này nhất định rất sợ bóng tối.

Mở cửa, trong phòng khách không có người, chẳng lẽ ngủ từ trưa còn chưa tỉnh lại sao? Không thể nào.

“Vân Vân? Anh về rồi, mau ra đây xem anh mang gì về cho em.” Tần Hạo Nam đặt thức ăn xuống, cầm bó hoa, muốn tự tay đưa cho Vân Vân yêu dấu của anh.

“Chồng, anh về rồi à?” Một giọng nói quen thuộc từ phía cầu thang truyền đến, một người phụ nữ mặc váy ngủ ren đỏ lắc lư bước xuống.

Tần Hạo Nam nhìn thấy khuôn mặt đó thì cứng đờ, đây không phải Vân Vân của anh!

“Trần Mỹ Lệ?” Tần Hạo Nam cau mày hỏi.

“Là em đây chồng, có bất ngờ hay không, em về sớm hơn dự định.” Trần Mỹ Lệ nhìn bó hoa trong ngực anh, mắt hiện lên sự kinh ngạc: “Đây là tặng cho em sao? Sau một năm kết hôn, anh chưa từng tặng hoa cho em, bó hoa này đẹp quá…”

Đúng lúc cô đang định bước tới nhận lấy thì Tần Hạo Nam đã đổi tay, đặt bó hoa lên bàn, lạnh giọng hỏi: “Vân Vân đâu?”

“Vân Vân? Em mới không về bao lâu mà anh đã gọi thân mật như vậy rồi? Từ trước tới nay anh luôn gọi em bằng cả tên lẫn họ.”

“Đừng nói nhảm nữa, tôi hỏi cô, Vân Vân đâu rồi?” Bây giờ anh thậm chí còn không thèm giả vờ với Trần Mỹ Lệ.

“Cô ta biết bản thân chỉ là người giải buồn cho anh lúc em không ở, bây giờ em đã trở về, cô ta đương nhiên sẽ rời đi.”

“Đi rồi? Cô có ý gì?”

“Chính là đi rồi, sẽ không bao giờ quay lại nữa, cũng sẽ không xen vào giữa hai chúng ta nữa.” Vừa nói, Trần Mỹ Lệ vừa đưa tay ôm lấy anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận