Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua rèm cửa chiếu vào căn phòng khách bừa bộn. Xuân Vũ tỉnh dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức như bị xe cán qua. Cô khẽ cựa mình thì phát hiện vật cứng nóng hổi vẫn đang chôn sâu trong cơ thể mình, lại bắt đầu rục rịch thức tỉnh.
“Ưm… Lý Thước… anh…”
Lý Thước mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chú, không chút buồn ngủ. Anh hôn lên môi cô, nụ hôn buổi sáng mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt.
“Chào buổi sáng, bà xã.”
Anh bắt đầu di chuyển hông, “cậu nhỏ” lại sưng to lên, cọ xát vào thành vách nhạy cảm của cô. Xuân Vũ đỏ mặt, đẩy vai anh: “Buông em ra… trời sáng rồi…”
“Không buông,” Lý Thước bá đạo nói, đè cô xuống dưới thân, “Anh muốn làm nữa.”
“Anh điên à? Hôm qua chưa đủ sao?”
“Chưa bao giờ là đủ với em cả,” Lý Thước cười tà, thúc mạnh một cái khiến Xuân Vũ cong người rên rỉ.
Vừa làm, anh vừa nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói đột nhiên trở nên nghiêm túc: “Bảo bối, chúng ta đi đăng ký kết hôn đi. Ngay hôm nay.”
Xuân Vũ sững sờ, quên cả rên rỉ: “Anh nói cái gì?”
Lý Thước dừng lại, khuôn mặt thoáng hiện lên vẻ phức tạp, xen lẫn chút bi thương giả tạo: “Đỗ Ngọc Thơ… cô ấy đã ở trên chuyến bay đó. Cô ấy mất tích rồi, khả năng cao là không còn sống nữa.”
Đầu óc Xuân Vũ trống rỗng. Đỗ Ngọc Thơ chết rồi? Người phụ nữ quyền lực, kiêu ngạo ấy đã biến mất vĩnh viễn?
Lý Thước cúi xuống, hôn lên mi mắt cô, giọng trầm buồn: “Cuộc đời vô thường quá em à. Hôm nay sống, mai chết không ai biết được. Anh không muốn chờ đợi nữa. Anh không muốn lãng phí thêm bất kỳ giây phút nào. Anh muốn danh chính ngôn thuận ở bên em, làm chồng em, làm cha của Tiểu Duệ.”
“Nhưng…” Xuân Vũ bối rối. Tin tức quá đột ngột khiến cô không biết phải phản ứng thế nào. Vừa thấy nhẹ nhõm vì rào cản lớn nhất đã biến mất, vừa thấy tội lỗi vì ý nghĩ đó.
Lý Thước không để cô suy nghĩ nhiều. Anh lật người cô lại, từ phía sau tiến vào, mạnh mẽ và quyết liệt hơn.
“Đừng nghĩ gì cả. Chỉ cần biết anh yêu em, anh cần em. Em là của anh, Xuân Vũ.”
Anh thúc mạnh vào sâu bên trong, ép cô rên rỉ, ép cô thừa nhận sự hiện diện của anh.

Quay ngược thời gian 24 giờ trước đó tại Paris.
Trong căn phòng khách sạn sang trọng, không khí căng thẳng như dây đàn.
Lý Thước vừa trở về từ cuộc họp khẩn cấp tại trụ sở LIN. Anh ném tập tài liệu xuống bàn, nhìn Đỗ Ngọc Thơ đang ngồi trên giường, lạnh lùng nói:
“Trụ sở đã phát hiện ra lô hàng kém chất lượng và sai phạm trong báo cáo kiểm định. Họ quyết định chấm dứt hợp đồng với Liren, đồng thời kiện chúng ta vi phạm hợp đồng, yêu cầu bồi thường thiệt hại thương hiệu con số khổng lồ.”
Đỗ Ngọc Thơ kinh hãi bật dậy: “Cái gì? Sao lại nhanh như vậy? Tất cả là tại thằng anh hai ngu xuẩn của cậu! Tham lam, làm ăn gian dối, giờ hại chết cả nút!”
Lý Thước nhếch mép cười, nụ cười lạnh lẽo và tàn nhẫn: “Đó là quả báo của hắn thôi. Và cũng là dấu chấm hết cho Liren.”
“Không thể nào…” Đỗ Ngọc Thơ lẩm bẩm, mặt cắt không còn giọt máu. “Nếu phải bồi thường, Liren sẽ phá sản. Cổ phiếu sẽ lao dốc không phanh. Tài sản của chúng ta…”
“Vừa đúng lúc,” Lý Thước ngắt lời cô ta, “Chúng ta ly hôn đi.”
Đỗ Ngọc Thơ nhìn anh trân trối: “Cậu điên rồi! Lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà đòi ly hôn? Cậu định bỏ của chạy lấy người, để mặc tôi chết chìm với cái đống nợ này sao?”
Lý Thước bước tới gần, nhìn thẳng vào mắt cô ta, ánh mắt sắc như dao: “Đỗ Ngọc Thơ, cô nên nhớ, quan hệ của chúng ta chỉ là hợp tác. Giờ cái thuyền này chìm rồi, tôi không ngu gì mà chết chung với cô. Cô định ôm đống cổ phiếu rác đó rồi mơ mộng về việc thừa kế gia sản sao? Tỉnh lại đi!”
“Cậu…” Đỗ Ngọc Thơ tức đến run người. Cô ta nghiến răng: “Đừng hòng! Tôi sẽ không ký đơn ly hôn! Cậu nghĩ tôi không biết cậu muốn ly hôn để về với con hồ ly tinh ở nhà sao? Mơ đi!”
Lý Thước cười khẩy, cúi xuống thì thầm vào tai cô ta những lời tàn độc: “Cô nghĩ tại sao bao năm qua tôi không chạm vào cô? Vì tôi ghê tởm sự toan tính của cô. Cô muốn giữ cái danh Lý phu nhân hữu danh vô thực này đến chết sao?”
Nói xong, anh quay lưng bước ra cửa. “Tôi đi ra sân bay đây. Cô tự lo liệu đi.”
Đúng lúc đó, nhân viên phục vụ phòng gõ cửa bước vào, mang theo hành lý của Lý Thước. Anh ta cúi đầu thì thầm: “Thưa ngài, chuyến bay AFxxx đã sẵn sàng. Nhưng…”
Lý Thước giơ tay ra hiệu im lặng. Anh liếc nhìn Đỗ Ngọc Thơ đang đứng chết lặng trong phòng, rồi thản nhiên bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
Anh không nói cho cô ta biết về linh cảm xấu, hay những cảnh báo ngầm từ các mối quan hệ đen tối của mình về chuyến bay đó. Anh để mặc cô ta lên chiếc máy bay tử thần ấy. Đó là sự trừng phạt, là cách anh dọn đường cho tự do của mình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận