Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những ngày tiếp theo trôi qua trong sự im lặng ngột ngạt giữa hai người. Phỉ Y Hân vẫn đi làm bình thường, tác phong chuyên nghiệp không chê vào đâu được, nhưng thái độ với Hoắc Đông Thần lại lạnh lùng như băng. Cô coi hắn như người vô hình, chỉ nói chuyện khi cần bàn công việc, còn lại thì tuyệt đối không giao tiếp. Mỗi lần Hoắc Đông Thần định lại gần, định giở trò tán tỉnh hay làm nũng, cô đều trưng ra bộ mặt “người lạ chớ gần”, khiến hắn hụt hẫng vô cùng.
Trong khi đó, thế giới bên ngoài đang chao đảo vì cơn thịnh nộ của Hoắc Đông Thần. Tập đoàn Lan Vân Thiên sụp đổ nhanh chóng như một lâu đài cát trước cơn sóng thần. Cổ phiếu rớt giá thê thảm, các đối tác đồng loạt rút vốn, ngân hàng siết nợ. Chỉ trong vòng chưa đầy một tuần, một tập đoàn lớn mạnh bỗng chốc tuyên bố phá sản.
Không chỉ chi nhánh ở trong nước, mà ngay cả trụ sở chính bên Mỹ cũng bị ảnh hưởng nặng nề, đứng trên bờ vực tan rã. Người nhà họ Lan hoảng loạn, chạy vạy khắp nơi cầu cứu nhưng đều bị từ chối thẳng thừng. Ai dám giúp đỡ kẻ thù của Hoắc Đông Thần chứ? Không những thế, hàng loạt bê bối làm ăn phi pháp, trốn thuế, hối lộ của Lan gia bị phanh phui. Cảnh sát ập vào bắt giữ những người đứng đầu, gia tộc họ Lan coi như tận số.
Lan Nhược Tâm sau vụ bê bối ở quảng trường đã trốn chui trốn lủi trong một nhà nghỉ tồi tàn, chờ ngày bị trục xuất về nước. Những hình ảnh nhục nhã của cô ta lan truyền khắp mạng xã hội, trở thành trò cười cho thiên hạ. Quá khứ phẫu thuật thẩm mỹ, những thủ đoạn chơi xấu đối thủ, đời sống thác loạn… tất cả đều bị đào bới lên. Cô ta thân bại danh liệt, không còn mặt mũi nào nhìn ai.
Còn về phần Hoắc Tiểu Đồng, tình cảnh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Cô ta bị áp giải về biệt thự của gia đình ở Mỹ, bị nhốt trong phòng kín, không điện thoại, không internet, không tiền bạc. Những vết thương trên người do trận đòn của Phỉ Y Hân vẫn còn đau nhức, bầm tím, nhưng không ai được phép gọi bác sĩ đến chữa trị. Hoắc Đông Thần đã ra lệnh: “Để nó tự sinh tự diệt, nếm trải nỗi đau thể xác để nhớ đời.”
Mẹ của Hoắc Đông Thần – bà Trình Mẫn, nhìn con gái tiều tụy, đau đớn mà lòng đau như cắt. Bà ta gọi điện cho con trai cầu xin, mắng chửi, nhưng đáp lại chỉ là sự lạnh lùng tàn nhẫn của hắn. Bà ta biết, lần này con trai bà thực sự đã nổi giận. Và nguyên nhân của mọi sự hỗn loạn này, theo bà nghĩ, chính là cô thư ký tên Phỉ Y Hân kia.
“Cô là Phỉ Y Hân?”
Phỉ Y Hân đang ngồi làm việc thì nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Giọng nói của một người phụ nữ trung niên vang lên, gắt gỏng và đầy vẻ bề trên. Cô chán ngán thở dài, lại chuyện gì nữa đây?
“Ừ! Thì sao?” Cô trả lời cộc lốc, không thèm giữ phép lịch sự.
Trình Mẫn nghe thái độ xấc xược của cô gái trẻ thì tức đến run người. Đúng là loại con gái không có giáo dục! “Tôi là mẹ của Hoắc Đông Thần, là phu nhân của Hoắc Gia! Chúng ta nói chuyện chút đi!”
Phỉ Y Hân nhướng mày, à ra là mẹ chồng tương lai (trên danh nghĩa). “Được, bà muốn nói gì? Nói nhanh đi tôi còn bận.”
“Cô…” Trình Mẫn hít sâu một hơi để không hét lên. “Cô nghĩ mình là ai mà dám làm loạn nhà tôi như thế? Con trai tôi sẽ nhanh chóng chán ngấy cô thôi. Nó chỉ chơi bời qua đường với cô chứ đừng mơ bước chân vào cửa hào môn. Trước khi bị nó hất hủi tàn nhẫn, cô tốt nhất nên tự biết điều mà lui đi! Đừng để tôi phải ra tay!”
“Ồ… Vậy sao? Cám ơn bà đã quan tâm nha~” Phỉ Y Hân cười nhạt, giọng điệu đầy vẻ châm chọc. “Nhưng mà chuyện của tôi và con trai bà, hình như không đến lượt bà xen vào đâu. Anh ấy bám tôi dai như đỉa ấy, tôi muốn dứt cũng không được đây này.”
“Cô… Cô… Đồ hồ ly tinh trơ trẽn!” Trình Mẫn tức đến nghẹn họng. “Cô nghĩ rằng tôi sẽ để yên cho cô sao? Đừng quên tôi là mẹ nó! Tôi có ngàn cách để khiến cô sống không bằng chết ở cái đất này!”
Phỉ Y Hân mệt mỏi xoa thái dương: “Tôi biết, tôi không ngốc đâu Hoắc phu nhân à! Bà dọa tôi cũng vô ích thôi.”
“Hừ! Được lắm, khẩu khí lớn lắm! Biết điều thì ngày mai, 4 giờ chiều gặp ở Hoa Đình quán. Tôi chờ cô ở đó! Nếu cô không đến, đừng trách tôi độc ác!”
“OK! Gặp thì gặp, sợ gì!”
Phỉ Y Hân cúp máy, ném điện thoại lên bàn cái “bộp”. Hai mắt cô tối lại, gương mặt đanh lại vì tức giận. Hết em gái điên khùng rồi đến bà mẹ hống hách. Cái gia đình này bị làm sao vậy? Cứ như cô là tội đồ thiên cổ không bằng.
“Muốn gặp để dằn mặt tôi sao? Được thôi, bà già. Ngày mai tôi sẽ đến, để xem bà làm gì được tôi. Tôi sẽ chọc cho bà tức xì khói thì thôi!”
Cô cầm lấy ly nước, uống một hơi cạn sạch để hạ hỏa. Hào môn thế gia cái khỉ gì, toàn một lũ rảnh rỗi sinh nông nổi, thích coi thường người khác. Cô sẽ cho họ thấy, Phỉ Y Hân này không phải là quả hồng mềm muốn nắn sao thì nắn!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận