Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hai ước nguyện
“Giang Ý Miên — đi thôi!”

Cô như người vừa tỉnh mộng, đi theo phía sau.

Yến Thành không chút hoang mang thu hồi tầm mắt, chủ tiệm bỗng nhiên nói:”Trước đây không phải cậu đi cùng bạn gái tới sao?”

Sau đó thường xuyên liên hệ mua bánh, thường đi qua đi qua lại, cũng coi như quen biết.

“Ừm.”

“Chia tay?”

“Vẫn chưa.”

“…Cái gì mà vẫn chưa?”

Chủ tiệm thổi vào không khí, thật ra đối với cô gái nhỏ kia rất có ấn tượng, gương mặt như phấn điêu ngọc khắc, nói chuyện lại giống như bà chủ nhỏ. Vừa rồi đứng sau một đám người, chủ tiệm không nhìn thấy. Cô ấy tận tình khuyên bảo: “Cô gái nhỏ, là muốn được dỗ dành”.

“Cậu là một người đàn ông, phải nhường nhịn không tốt sao? nếu không để tâm, đừng để tới lúc người chạy mất, lúc đó khóc lóc đi đâu cũng chẳng tìm thấy”.

Tâm tình Yến Thành đang rất tốt, cong khóe miệng, gật gật đầu tạm biệt:” Tôi sẽ…”

Thời điểm ăn bánh sinh nhật trên sân thượng, vẫn chưa tới giờ tan học, vài người chạy lên đây chơi đùa. Mùa đông gió đêm hơi lạnh, nhẹ nhàng thở ra sương trắng mờ mịt. Mọi người đều rất vui vẻ, xoa xoa tay tranh nhau cắm nến, cho tới khi người được tổ chức gào lên:”Được rồi- Tuổi tôi có lớn như vậy đâu”.

Mấy thiếu niên hi hi ha ha cười một tràng dài, xa xa ngọn đèn sáng lấp lánh, ở đây chỉ còn ánh nến cháy lên, chiếu sáng một góc thanh xuân. Cô ấy chắp tay trước ngực, trước lúc nhắm mắt lại còn dặn dò người bên cạnh không được vùi đầu cô nàng vào bánh kem, cho tới khi được đồng ý mới nhắm mắt ước nguyện.

Có người nói: “Cho chúng tôi ước chung nào.”

Không khí đúng rồi, mọi người bắt đầu nhắm mắt ước theo, trong miệng lẩm bẩm: “Tôi muốn đậu đại học X”…”Khỏe mạnh sống lâu 100 tuổi”, “Hi vọng người tôi thích sẽ thích tôi”..”Điểm đại học cao ngoài ý muốn”….v..v.

Cô gái nói: “Các cậu sẽ làm tôi mất hết linh” kêu lên “Ước nguyện nói ra sẽ không linh”. cũng chẳng có người để ý. Mọi người đùa nghịch vui vẻ. So với ăn sinh nhật, thật ra muốn cùng bạn bè ở bên nhau.

Vui đùa ầm ĩ một trận, sau đó cắt bánh kem, rồi sẽ dẹp đường hồi phủ. Sau đó họ dọn dẹp sạch sẽ, sợ lúc tan học lại bị bắt được không hay.

Giang Ý Miên chậm rì rì đi theo sau mấy người.

Phía trước có người quay đầu lại hỏi : “Giang Ý Miên, cậu vừa ước nguyện gì?”

“Không phải nói ra không linh sao?”

“Cậu tin cái này?”

“Cậu không tin thì nói ước nguyện của cậu cho tôi đi”.

Bạn cô xoay đầu chẳng để ý nữa.

Giang Ý Miên ngẩng đầu lên nhìn trời, tầng mây ép ánh trăng kín không có khe hở, càng đừng nói tới có sao. Bên tai là âm thanh mấy người bạn tíu tít đùa giỡn, gió thổi vài bên tai, cảm thấy bị quấy nhiễu, lại có chút cô đơn. Càng náo nhiệt ồn ào, cô liền cảm thấy mình thật cô độc.

Không phải quan hệ không sâu, cũng không phải tình cảm nóng lạnh, chỉ đơn giản cảm thấy tịch mịch.

Tâm linh cô ngu dốt, tinh thần nông cạn dẫn tới một loại tự mình ghét bỏ chính mình. Bởi vì thiếu lý tưởng và mục tiêu, tìm không thấy phương hướng cùng động lực vươn lên, cho nên có một loại gọi là ” Cô độc”.

Giang Ý Miên hà hơi, xin lỗi bản thân mà nghĩ, mình đúng là người có lòng tham.

Bởi vì cô đã ước nguyện hai điều.

Một điều là thi đỗ đại học.

Một điều khác nữa là… phía bên kia bùng nổ một tiếng vang lớn, sau đó phụt một tiếng, là lửa khói ở bờ bên kia nở rộ. Cảnh tượng rực rỡ lung linh, hình ảnh dội ngược xuống mặt biển. Phía trước mọi người sôi nổi quay đầu lại, hưng phấn thét chói tai. Một hồi pháo hoa của bữa tiệc, nổ tung ở phía sau Giang Ý Miên.

Ở âm thanh nổ vang trời này, cô yên lặng niệm một ước nguyện kia.

Hi vọng người cô yêu sẽ luôn ở bên cạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận