Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bản Giao Hưởng Của Xác Thịt (Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào)
Hai tháng trôi qua.
Hai tháng đủ để vết thương thể xác của Dương Hạ Vũ lành lặn, nhưng vết sẹo trong tâm hồn họ thì không. Lý Mẫn Hạo (nhân cách ác) và Bạch Nhu đã biến mất không dấu vết.
Hôm nay là ngày cưới của Lý Mẫn Hào (nhân cách hiền) và Lưu Hạnh Trang. Sau khi thoát chết, tình cảm của họ đã được thử lửa. Hạnh Trang, từ một con mồi hoảng loạn, đã nhìn thấy sự yếu đuối và tình yêu chân thành bên trong gã đàn ông đa nhân cách đó.
Lễ cưới diễn ra ấm cúng, nếu không kể đến việc Lưu Ngọc Thái gào thét phản đối.
“Tao không gả! Chị tao sao có thể lấy một thằng điên? Trả chị đây cho tao!”
Đỗ Phương, với tư cách là phù rể, thở dài. Hắn thuần thục lôi cuộn băng keo và dây thừng ra. “Xin lỗi anh Thái. Lệnh của chị dâu.”
Năm phút sau, Ngọc Thái bị trói vào một gốc cây, miệng dán băng keo, chỉ còn đôi mắt long lên sòng sọc nhìn em gái mình hạnh phúc trao nhẫn cho “thằng điên” kia.
Dương Hạ Vũ và Hoa Thiên Tuyết ngồi ở bàn tiệc, nhìn cảnh tượng đó mà bật cười. Đã lâu lắm rồi họ mới cười thoải mái như vậy. Thiên Hải và Bảo Trân đang được Dương Tính dắt đi thăm mộ bà nội, Hạ Lan.
“Em tha thứ cho anh chưa?” Hạ Vũ bất ngờ hỏi, tay hắn lân la dưới gầm bàn, tìm lấy tay cô.
Thiên Tuyết cứng người. Tha thứ?
Làm sao cô có thể tha thứ cho bốn năm địa ngục? Cho đứa con đã mất? Cho những đêm bị hắn ném cho đám bạn bè?
Cô không nói gì, chỉ rút tay ra.
Hạ Vũ hiểu. Nụ cười của hắn tắt ngấm. Hắn đã thay đổi. Hắn học cách làm cha, học cách điều hành công ty một cách đường hoàng, học cách trân trọng. Nhưng quá khứ, vĩnh viễn là một vết mực đen không thể tẩy xoá.
Tối đó.
Hắn đưa cô đến căn nhà gỗ bên bờ biển. Nơi này không thuộc về hắn, là hắn thuê.
“Lời hứa của anh,” hắn nói. “Đi biển.”
Họ đi dạo trên bãi cát trắng, hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc trời. Gió biển mơn trớn, thổi bay mái tóc dài của cô.
“Tuyết,” hắn dừng lại, ôm cô từ phía sau, vùi mặt vào gáy cô, hít hà mùi hương quen thuộc. “Chúng ta sinh thêm một đứa nữa nhé?”
Giọng hắn khàn đặc, không phải là một câu hỏi, mà là một lời van nài. Hắn cần một thứ gì đó để chứng minh cô vẫn thuộc về hắn.
Thiên Tuyết bật cười. “Anh đi mà đẻ. Em còn phải giữ eo.”
“Giữ eo?” Hắn gầm gừ. Tay hắn siết chặt lấy cái eo thon của cô. Hắn khó chịu liếc nhìn bộ váy maxi mỏng tang cô đang mặc, gió thổi ép sát vào người, lộ rõ đường cong chết người. “Em mặc cái thứ này cho thằng nào nhìn?”
Con quỷ chiếm hữu lại trỗi dậy.
“Em mặc cho em.”
“Sai rồi,” hắn xoay người cô lại, ép cô nhìn vào mắt hắn. “Em là của anh. Mọi thứ trên người em, kể cả cái eo này, cũng là của anh.”
Hắn bế thốc cô lên, mặc kệ cô la oai oái, sải bước về phía căn nhà gỗ.
“Đây không phải ép buộc,” hắn đá cửa, ném cô lên chiếc giường lớn. “Đây là mệnh lệnh. Em phải sinh cho anh.”
Thiên Tuyết nhìn hắn. Gã đàn ông này, bản chất bá đạo vĩnh viễn không đổi. Nhưng… cô không còn sợ hãi nữa.
Cô cười, một nụ cười đầy mị hoặc. “Mệnh lệnh sao?”
Cô chậm rãi ngồi dậy. “Vậy thì, thưa ngài Dương Hạ Vũ, ngài phải ‘thắng’ được em đã.”
Hắn sững sờ.
Cô không chờ hắn. Cô lao tới, đẩy hắn ngã ngửa ra giường. Lần đầu tiên, cô là người ở thế chủ động.
“Tuyết… em…”
“Suỵt.” Cô đặt ngón tay lên môi hắn. “Hôm nay, em là chủ nhân của anh.”
Cô cười, nụ cười của một con yêu tinh vừa thoát khỏi phong ấn. Tay cô không chút do dự, lướt xuống dưới lớp quần tây của hắn. Hắn mặc quần lót. Cô ghét nó. Cô xé toạc nó.
Con cặc khổng lồ của hắn bật ra, vẫn còn mềm.
“Ôi,” cô giả vờ ngạc nhiên, “Một con giun đáng thương.”
“Em!” Hắn gầm lên, bị sỉ nhục.
“Để em xem… nó có thể ‘cứng’ lên vì em được không nhé,” cô thì thầm, giọng nói khêu gợi đến rợn người.
Bàn tay mềm mại của cô nắm lấy con cặc hắn. Cô không vuốt ve. Cô vần vò nó. Cô dùng móng tay cào nhẹ lên lớp da mỏng manh. Hắn rít lên.
“Chỉ vậy thôi à?” cô cười.
Cô cúi xuống. Mái tóc dài của cô xõa xuống, che lấp khuôn mặt hắn.
Hắn cảm nhận được hơi thở nóng hổi của cô bao trùm lấy cự vật của hắn. Rồi… cái lưỡi ướt át của cô liếm nhẹ lên đỉnh khấc.
“A…” Hạ Vũ cong người. Cảm giác kích thích này còn mạnh hơn cả ma túy.
Cô không ngậm. Cô chỉ trêu chọc. Lưỡi cô vẽ vòng quanh, rồi cô ngẩng lên, nhìn hắn. “Anh muốn em ‘ăn’ nó không?”
Hắn không trả lời được, chỉ gật đầu như điên.
Cô cười. “Cầu xin em đi.”
“Tuyết… anh xin em… đút… đút nó vào miệng em đi…”
“Ngoan lắm.”
Cô há miệng, và nuốt trọn.
Cô bú mút một cách điêu luyện. Cô biết hắn thích gì. Cô dùng răng cạ nhẹ, dùng lưỡi khuấy đảo, dùng cổ họng siết lấy nó. Con cặc của hắn cứng lên như một thanh sắt nung đỏ, đập thình thịch trong miệng cô.
Hắn sắp bắn.
Nhưng cô đột ngột nhả ra.
“Em chưa cho phép anh bắn,” cô nói, trườn lên trên, ngồi dạng chân trên bụng hắn.
Hắn thở hổn hển.
Cô nắm lấy con cặc đang cương cứng của hắn, tự mình điều khiển. Cô nhắm ngay cửa huyệt ướt đẫm của mình, và ấn mạnh xuống.
Xoẹt.
“Á… lồn em…” hắn rên rỉ. “Nó cắn chặt quá…”
Cô mỉm cười. “Đây là sự trừng phạt của em.”
Cô bắt đầu nhấp. Chậm rãi. Sâu. Cô nhấc mông lên cao, để đầu khấc gần như tuột ra, rồi lại ngồi phịch xuống, để nó đâm sâu vào tận tử cung.
“Mẹ kiếp… Tuyết… nhanh lên…” hắn gào thét, túm lấy mông cô.
“Em đã nói,” cô vừa rên, vừa nói, “Hôm nay em ra lệnh.”
Cô thúc mạnh. Căn nhà gỗ vang lên tiếng “bạch bạch” dâm đãng của hai khối thịt va chạm. Cô thúc như một cỗ máy, mái tóc đập vào mặt hắn, mồ hôi của cô nhỏ xuống ngực hắn.
Hắn không chịu nổi nữa. Hắn lật cô lại.
“Đến lượt anh!”
Hắn đụ cô. Đụ như vũ bão. Hắn nhấc hai chân cô lên, gác lên vai, và thúc. Mỗi cú thúc như muốn đóng con cặc của hắn vào tận linh hồn cô.
“A… Hạ Vũ… sâu quá… rách mất…”
“Anh muốn đụ rách cái lồn hư hỏng này của em! Dám trêu chọc anh! Dám từ chối anh!”
Hắn thúc mạnh, và bắn. Tinh dịch nóng hổi bắn đầy ắp bên trong cô.
Cả hai nằm vật ra, thở.
Nhưng khi Hạ Vũ vừa định châm một điếu thuốc, thì…
“DƯƠNG HẠ VŨ!”
Một giọng nói lanh lảnh, cực kỳ ẻo lả, vang lên từ ngoài cửa.
Hạ Vũ và Thiên Tuyết đông cứng.
Thiên Tuyết quay sang, đôi mắt nheo lại. “Là con đĩ nào?”
Dương Hạ Vũ nhìn trần nhà, khuôn mặt hiện rõ bốn chữ: “Oan uổng chết mất!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận