Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bản Năng Gốc
Những cú thúc của Chu Nham vừa tàn bạo vừa sâu thẳm. Hắn ghì chặt hông cô, không cho cô một kẽ hở để trốn thoát.
“Cảm nhận được chưa?” Hắn gầm gừ bên tai cô, hơi thở nóng rực phả vào làn da nhạy cảm. “Biết anh là ai chưa? Hả? Nhiễm Nhiễm?”
Vu Nhiễm chỉ biết khóc, cô lắc đầu nguầy nguậy, cơ thể bị khoái cảm và đau đớn tra tấn đến hỗn loạn.
“Không… không phải… anh…”
“Anh là ai?” Hắn thúc mạnh hơn, quy đầu thô ráp cọ xát vào điểm nhạy cảm nhất. “Nói! Anh là ai!”
Cô giật nảy người, tiếng rên vỡ vụn: “Anh… là… ác quỷ…”
Hắn cười ha hả, nụ cười điên cuồng. “Đúng! Anh là ác quỷ của riêng em! Và em, dù có quên anh, cũng vĩnh viễn không được quên cảm giác này! Nếu không…” Hắn cúi xuống, cắn vào đầu ngực cô, “Anh sẽ khiến em vĩnh viễn không xuống giường được!”.
Tiếng rên rỉ và tiếng da thịt va chạm chát chúa lọt cả ra ngoài cửa.
Bên ngoài, Trầm Liệt nghe thấy tiếng khóc thét của Vu Nhiễm, anh ta điên cuồng đập cửa. Uông Bân không thể giữ nổi, đành phải lấy cuộn băng dính dán chặt miệng anh ta lại, rồi cùng vệ sĩ lôi anh ta ra xa.
Vạn Vân đứng đó, nhìn Cố Thất Thất đang run rẩy, mặt trắng bệch ở góc tường. Cô ta bước tới, khoác tay lên vai Cố Thất Thất, giọng đầy vẻ thương hại.
“Cô thấy chưa? Cô thua rồi. Người bên trong mới là tình yêu đích thực của anh ấy. Cô… chỉ là một tai nạn.”
Cố Thất Thất ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Vạn Vân. Nhưng khi cô ta thấy chiếc khuy măng sét bằng bạc trên cổ tay Vạn Vân—chiếc khuy mà Chu Nham làm rơi ở đảo—cô ta bỗng hiểu ra. “Email năm đó… là cô gửi?”.
Vạn Vân nhếch mép. “Cuối cùng cũng nhận ra à? Cũng không quá ngu ngốc.”.
Cô ta cúi xuống, thì thầm vào tai Cố Thất Thất, giọng nói độc ác như rắn rết: “Cô nghĩ cô là ai? Cô, Trầm Liệt, và cả con mụ bác sĩ da đen kia… tất cả chỉ là con tốt thí trong tay tôi thôi. Tôi mới là người sẽ ở lại bên cạnh anh ấy. Cô làm ra chuyện ngu xuẩn này, anh ấy sẽ không bao giờ tha cho cô đâu. Anh ấy sẽ xé xác cô ra đấy.”.
Trầm Liệt, dù bị bịt miệng, vẫn nghe được. Anh ta trợn mắt. Hóa ra, gã bạn học ngại ngùng năm nào lại bị chính người phụ nữ mình yêu và người bạn thân nhất (Vạn Vân) lừa dối. Anh ta chỉ là một công cụ để bọn họ chia rẽ Chu Nham và Cố Thất Thất năm xưa, và giờ lại là công cụ để Vạn Vân hãm hại Vu Nhiễm.
Trong phòng, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Vu Nhiễm trong cơn tuyệt vọng, co chân đạp mạnh vào bụng Chu Nham. Hắn bị bất ngờ, lùi lại một chút.
“Khốn kiếp! Súc sinh!” Cô rít lên, dùng hết sức lực để chửi rủa.
Hắn không giận. Hắn liếm môi. “Mắng nữa đi! Anh thích nghe em rên rỉ mắng anh!”
Hắn chộp lấy hai cổ chân cô, kéo cô về phía mình, vắt ngược chúng qua vai hắn. Tư thế này khiến cô bị mở ra hoàn toàn, lút vào sâu hơn bao giờ hết.
“Không… sâu quá… A… A…”
“Còn dám mắng không?” Hắn lại hỏi, nhưng động tác dưới thân không hề chậm lại.
“Không… không dám… ưm… xin anh…” Cô đầu hàng.
“Ngoan lắm.” Hắn gầm gừ. Hắn tháo cà vạt khỏi tay cô, nhưng không phải để thả cô ra. Hắn dùng nó để trói hai tay cô ra sau lưng. Hắn lật người cô lại.
“Ôm chặt lấy giường đi,” hắn ra lệnh. “Bởi vì anh sắp bắn… nhưng anh chưa muốn dừng lại.”
Hắn nâng cô lên, cơ thể cô treo lơ lửng, toàn bộ trọng lượng dồn vào nơi giao hợp. Hắn ôm trọn cô vào lòng, bắt đầu một đợt tấn công mới, điên cuồng và mãnh liệt.
Vu Nhiễm không thể chịu đựng được nữa, cô quay đầu lại, cắn mạnh vào bả vai hắn, một dấu răng sâu hoắm, bật máu.
“Tôi hận anh! Hận anh!”.
Chu Nham siết chặt cô hơn, mặc kệ vết thương đang rỉ máu. Hắn thì thầm vào tai cô, giọng nói vừa tàn nhẫn vừa bi thương:
“Vậy thì tốt! Bởi vì anh yêu em đến chết mất, Nhiễm Nhiễm!”.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận