Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liêu Thuân muốn điên rồi!

Mẹ nó, Liêu Thuân không nghĩ rằng Trần Hương sẽ khiến cho anh muốn sôi trào như thế.

Mạch máu trong người đều đông cứng, thứ đó trong cơ thể cô không ngừng hưng phấn mà co giật một cái, Trần Hương không cẩn thận ngồi sâu hơn, thân thể cô run rẩy mà rên rỉ một tiếng, cắn chặt môi, chớp chớp hốc mắt đầy nước nhìn Liêu Thuân.

Anh liếc mắt một cái liền nhìn không nổi nửa, anh ngồi dậy đẩy ót cô lại gần, mút thật mạnh môi cô, phần hạ thân điên cuồng đưa đẩy vào trong.

Trần Hương bị anh cắm, khoang miệng không ngừng nức nở rên rỉ, tiếng rên nức nở làm cho dục hỏa Liêu Thuân càng tăng cao, một bàn tay anh nắm eo cô, anh như đóng cọc mà liên tục đẩy vào trong cô.

Không lâu sau, Trần Hương đã cao trào nhưng động tác của anh không ngừng, đè cô ngã vào giường, để một chân cô bên sườn mặt của mình, bụng dưới không ngừng ra vào kịch liệt.

“A a a a…” Trần Hương bị anh cắm thét chói tai không ngừng, dâm thủy cứ phun ra rồi lại phun, anh như nổi điên, không quan tâm gì cả mà cứ thế đưa đẩy vào, đến khi giọng Trần Hương bị hỏng mới kết thúc.

*

Kết thúc chuyến du lịch, Trần Hương vẫn chưa thể mở miệng nói chuyện bởi vì giọng đã hỏng, đến bệnh viện khám thử, bác sĩ hỏi tại sao lại hỏng, Trần Hương không nói nên lời, còn Liêu Thuân liền nói: “Vì kêu.”

Bác sĩ thuận miệng hỏi tiếp: “Đang bình thường sao lại kêu hỏng chứ?”

Liêu Thuân cũng thuận miệng đáp: “Tại bị làm.”

Trần Hương: “…”

Bác sĩ: “…”

Lúc trở ra, mặt Trần Hương đã đỏ, cô túm tay áo Liêu Thuân, có hơi buồn bực và xấu hổ, vẻ mặt Liêu Thuân vẫn vô tội: “Bác sĩ hỏi anh, không phải là anh muốn nói.”

Trần Hương không để ý tới anh nữa, nhưng anh vẫn dính lấy cô, còn hung hăng dọa dẫm: “Nếu như em dám nổi giận, về nhà anh làm chết em.”

Tay nhỏ Trần Hương đánh nhẹ anh, cô đỏ mặt chôn trong ngực anh, Liêu Thuân cười ôm cô: “Được rồi, lần sau anh sẽ chú ý.”

Trở lại thị trấn, Liêu Thuân ở cùng với Trần Hương mười mấy ngày, đến khi có công việc quan trọng ở câu lạc bộ thì mới đi giải quyết, bởi huấn luyện viên phải đi cùng với những học viên đi thi đấu.

Thời gian đó, vợ chồng hai tháng trời mới gặp được một lần, nhưng đến khi tách ra vẫn là Liêu Thuân không muốn xa vợ mình chút nào.

Trần Hương thì ngày càng chăm chỉ và nổ lực hơn, khi Liêu Thuân đi vắng, cô giao siêu thị lại cho bố mẹ quản lí, mỗi ngày cô chỉ dành ít thời gian để kiểm tra lại một chút. Thời gian còn lại, cô lên mạng tra tư liệu và đọc sách, thậm chí còn nhờ chị gái học bá của Vương Chiêu Đệ dạy kèm giúp cho mình, mỗi ngày cô chỉ ngủ sáu tiếng, khi cô đi ngủ rồi, chiếc băng máy casette vẫn đọc từ đơn tiếng Anh.

Cô như vậy vì muốn thi đại học, muốn vào đại học thật nhanh.

Khi Liêu Thuân kết hôn, ba mẹ anh không tới dự, anh cũng không đề cập đến chuyện cùng ăn cơm với họ nữa, tuy rằng ngoài miệng anh nói không thích bố mẹ mình, quan hệ giữa anh với bố mẹ không tốt nhưng Trần Hương biết, thực ra ba mẹ Liêu Thuân không thích cô mới đúng.

Bởi vì cô không có bằng cấp, cô không xứng với Liêu Thuân.

Cô muốn trở nên ưu tú hơn, chí ít cô không thể làm cho Liêu Thuân mất mặt được.

***

Mùa hè năm thứ hai, khi cô ôn tập gần xong thì người gầy đi rất nhiều, tên Liêu cầm thú nói với cô là vú đã xẹp đi rồi.

Nhưng tinh thần cô vẫn rất tốt, mỗi ngày gắng sức học tập, ngày càng tự tin hơn, cười nhiều hơn, khi nói chuyện với người khác cũng không cúi đầu như trước kia nữa, mặt mày bình ổn, khiến người đối diện cảm thấy cô vừa ngoan vừa hiền.

Kì thi vào giữa tháng mười, thi môn đại số và lịch sử, địa lí.

Liêu Thuân đưa cô đi, dọc đường anh đều nói: “Em đừng khẩn trương, cứ từ từ mà làm, nếu thi không đậu cũng không sao hết, đừng tạo quá nhiều áp lực cho mình, có ông xã ở đây, em đừng sợ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận