Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong căn cứ rất nhanh lưu truyền chuyện về thiếu niên.
Hiện giờ đang ở mạt thế, đối mặt mối đe dọa của “bất tử nhân”, dân chúng bình thường đương nhiên thiếu giải trí, loại tin tức này đương nhiên sẽ truyền bá rất nhanh. Đương nhiên, bọn họ sẽ không biết tình sự của tổng tư lệnh và vị thiếu niên kia, chỉ là nghe nói thương pháp của thiếu niên đặc biệt tốt, người có thể đi theo bên cạnh tổng tư lệnh quả nhiên là một nhân vật lợi hại.
Mà lúc này, thiếu niên bị mọi người bàn tán vẫn đang say sưa ngủ vùi trong lòng Tần Lệ, một dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đυ.c đang từ giữa hai chân khép chặt chậm rãi chảy ra.
Khi đã hoàn toàn chiếm hữu, người đàn ông không vội tiếp tục.
Hắn làm A Niên của mình vào buổi trưa, đợi đến khi Thẩm Kinh Niên dụi mắt tỉnh lại mới nhẹ nhàng hôn chào buổi sáng. Bữa sáng được dùng trong hoa viên treo xa hoa sang trọng, rõ ràng là một căn cứ ngay cả thức ăn cũng không có, ở chỗ này lại có hoa hồng rực rỡ.
Mà tới nơi này dùng cơm cũng không chỉ có bọn họ.
Thẩm Kinh Niên vừa mới nhấp một ngụm sữa bò, đã có một quân nhân thân thể cường tráng khác đi tới bên bàn ăn của bọn họ.
Quân nhân này hiển nhiên rất kính trọng Tần Lệ, tuy rằng bước chân có chút cà lơ phất phơ, nhưng vẫn hỏi ” Xin chào tư lệnh”, giơ tay làm động tác chào của quân đội. Nhưng rất nhanh, hắn liền đem ánh mắt đặt lên mặt Thẩm Kinh Niên, “Chậc” một tiếng nói:
“Đồ chơi mới? Khuôn mặt nhỏ nhắn quả thật không tồi, xem như là hiếm lạ.”
Thẩm Kinh Niên nhìn về phía đối phương, cũng không vì những ngôn ngữ khinh miệt này mà xuất hiện bất kỳ biểu tình biến hóa nào.
Khuôn mặt của người đàn ông này, cậu đã nhìn thấy trên áp phích vào căn cứ.
Tay cầm đũa của Tần Lệ căng thẳng, rất hiển nhiên, hắn quyết không cho phép bất luận kẻ nào trêu chọc A Niên của mình như vậy. Nhưng bằng cách nào đó, hắn đã không ngay lập tức gϊếŧ chết người trước mặt mình, chỉ hơi nheo mắt lại: “Như thế nào, ngươi cũng muốn?”
“Lão lớn chơi chán đương nhiên có thể cho ta chơi.” Hắn huýt sáo, lại dùng ánh mắt sờ sờ mặt Thẩm Kinh Niên, sau đó cùng mấy người khác đi vào ăn cơm.
Cách đó không xa, vẫn có thể nghe thấy giọng nói của họ bình luận về những cống phẩm mà những người bình thường trả trong khi uống rượu——
“Món ăn này là do đám người viện nghiên cứu mới nghiên cứu ra đúng không? Hương vị không tệ, so với trước tận thế cũng ngon hơn…”
“Bên kia có một đám người phụ trách bữa ăn của chúng ta, ha ha, cuộc sống bây giờ có dễ dàng hơn không? Có một đám người bình thường hỗ trợ làm việc chăm chỉ, họ đột nhiên trở thành chủ nhân.”
Thẩm Kinh Niên nhìn qua, trong mắt mang theo một chút suy tư.
Đây là… Thông tin.
Cậu lại nhìn về phía Tần Lệ, nam nhân thủy chung không có quát lớn những người tùy ý khinh miệt cậu, đủ để nói rõ trong cốt truyện này, tổng tư lệnh Tần Lệ cùng bọn họ là cùng một giai cấp.
Mà cậu, chỉ là một cái túi da bình thường, có thể tùy tiện đùa bỡn.
Xác nhận đây vẫn là một cuộc dạo chơi buổi chiều.
Thẩm Kinh Niên cố ý muốn tìm hiểu về cốt truyện này, đương nhiên sẽ không chỉ ở trong phòng Tần Lệ sắp xếp cho cậu. Khuôn mặt của cậu hôm qua chỉ có vài người lính gác nhìn thấy, bởi vậy khi đi vào đám người mặc dù có vẻ xuất chúng, nhưng cũng sẽ không xuất hiện tình huống bị nhận ra. Là một căn cứ chứa hàng triệu người, nơi này gần như là một thành phố. Mặc dù vật tư khan hiếm, nhưng căn cứ cũng phân biệt giữa khu giàu và khu nghèo, còn có một phần nhỏ khu vực cơ sở công cộng của căn cứ.
Thẩm Kinh Niên đi trong công viên trung tâm, một không gian nhỏ nhưng là không gian duy nhất ở mạt thế có thể mang đến cho mọi người một không gian thoải mái và tự nhiên.
Mỗi ngày đều sống dưới sự uy hϊếp của “bất tử nhân”, căn cứ đương nhiên cũng không có khả năng đi tuyên truyền những giáo điều thời bình. Đi trên đường, hầu như tất cả đèn đường đều treo ảnh “anh hùng”, mà trong đó rõ ràng chính là đám người Thẩm Kinh Niên gặp vào buổi trưa. Khác với những gì câuh nhìn thấy, hình tượng của những quân nhân này trong poster chính diện mà vĩ lớn, từng người một cầm súng và lớn bác, gϊếŧ từng xác sống sẽ đe dọa tính mạng của người dân trong căn cứ. trung tâm của công viên, các bức tượng thậm chí còn được dựng lên cho mỗi người trong số họ, và liên tục phát sóng để mô tả những “anh hùng cơ sở” cho trẻ em bằng ngôn ngữ tình cảm.
Thẩm Kinh Niên nghiêm túc nghe xong toàn bộ nội dung.
Ước chừng là vừa vặn gặp được trường học trong căn cứ đang ngoài giáo dục bọn trẻ, cách đó không xa còn có mấy thầy cô giáo, dẫn theo một đám trẻ nhỏ tuổi khác nhau giới thiệu tình huống trước mắt của căn cứ —— “Các bạn học, anh hùng vì chúng ta tạo ra ngôi nhà hạnh phúc và khỏe mạnh, chúng ta cũng phải nỗ lực của chính mình. Mỗi công trình xây dựng trong căn cứ đều cao thượng và có ý nghĩa, sau này các em nhất định phải cố gắng cống hiến cho căn cứ, không phụ những anh hùng này ở phía trước chiến đấu nỗ lực, được không?”
Trong ánh mắt bọn nhỏ mang theo sùng bái, đồng loạt hô lên “Được”, đồng thời còn chào những tác phẩm điêu khắc đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận