Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những ngày sau đó, không khí giữa Tương Linh và Lâm Thanh Khải dường như ngập tràn mật ngọt, như thể cơn bão gia đình tạm thời đã qua, để lại khoảng lặng êm đềm. Họ lén lút gặp nhau ở những góc khuất quen thuộc – sau trường, trong xe anh đậu ven đường, hay thậm chí là phòng ký túc xá khi bạn cùng phòng vắng mặt. Mỗi lần chạm nhau, Lâm Thanh Khải lại thì thầm bên tai cô: “Em là của anh, mãi mãi.” Và Tương Linh, với trái tim thiếu nữ rung động, chỉ biết gật đầu, để anh cuốn cô vào vòng xoáy khoái lạc, nơi dương vật thô to của anh đâm sâu vào âm đạo non mềm, khiến dâm thủy tuôn trào không dứt. Nhưng cô không hay, từ sau buổi chiều ở công viên, Lâm Sơ đã thay đổi – nụ cười hiền lành ngày nào giờ che giấu một nỗi hận thầm sâu, như rắn độc cuộn mình chờ thời cơ.
Lâm Sơ không phải kẻ ngốc. Qua ống nhòm, anh ta đã chứng kiến hết thảy: cách em gái hàng xóm – người anh thầm yêu từ thuở bé – bị thằng em trai cùng cha khác mẹ thao đến run rẩy bên thân cây, dâm thủy phun ra lênh láng trên mặt đất. Hình ảnh ấy như dao cứa vào tim, khiến anh ta thức trắng đêm, tay nắm chặt điện thoại, nhắn cho một tay bạn thân ở công ty: “Tìm cách tiếp cận Tương Linh. Tao cần cô ấy một mình.” Kế hoạch âm thầm được vạch ra – không phải bạo lực thô kệch, mà là dụ dỗ tinh vi, lợi dụng lòng tốt và sự ngây thơ của cô.
Cơ hội đến nhanh hơn anh ta tưởng. Một buổi chiều mưa phùn, Tương Linh nhận được cuộc gọi từ mẹ: “Con ơi, anh Lâm Sơ ghé nhà, bảo có chuyện quan trọng về công ty bố, cần con giúp xem tài liệu. Mẹ bận chợ, con về một chuyến đi.” Tương Linh do dự, nhớ lời Lâm Thanh Khải dặn: “Đừng gặp anh ta một mình.” Nhưng nghĩ đến bố, cô đành gật đầu, cầm ô chạy về nhà dưới cơn mưa lất phất. Lâm Sơ chờ sẵn ở phòng khách, bộ vest đen lịch lãm, nụ cười ấm áp như ngày xưa: “Cảm ơn em, Tương Linh. Chỉ cần em xem qua hợp đồng này, ký xác nhận là được. Anh không muốn làm phiền em lâu.”
Cô ngồi xuống bàn, lật giở giấy tờ, không hay anh ta đã khóa cửa chính từ lúc nào. Mùi nước hoa nam tính thoang thoảng lan tỏa, khiến không khí phòng khách trở nên ngột ngạt. Lâm Sơ ngồi sát bên, vai chạm vai cô, giải thích từng điều khoản bằng giọng trầm ấm: “Em thông minh lắm, chỉ em mới hiểu rõ phần này.” Tương Linh gật đầu, cố giữ khoảng cách, nhưng tay anh ta vô tình – hay cố ý – chạm vào mu bàn tay cô, khiến cô giật mình rút về. “Anh… anh ngồi xa chút.” Cô khẽ nói, tim đập nhanh.
Lâm Sơ cười buồn, đặt bút xuống: “Tương Linh, anh không chịu nổi nữa. Từ nhỏ, anh đã coi em là vợ tương lai. Giờ thằng em trai đó… nó chỉ lợi dụng em thôi. Hãy để anh chứng minh anh yêu em thật lòng.” Anh ta đột ngột nắm lấy tay cô, kéo sát vào lòng, môi lao tới định hôn. Mùi rượu thoảng từ hơi thở anh ta khiến Tương Linh hoảng loạn, cô dùng hết sức đẩy ngực anh: “Không! Anh Lâm Sơ, dừng lại! Em yêu Thanh Khải!” Cô vùng vẫy, tay kia quơ trúng ly nước trên bàn, đổ ướt hết giấy tờ. Lâm Sơ sững người giây lát, nhưng ánh mắt anh ta tối sầm, bàn tay siết chặt hơn: “Em sẽ hối hận… Nó không xứng với em.”
Tương Linh hoảng sợ, dùng gót giày giẫm mạnh lên chân anh ta, nhân lúc anh buông lỏng, cô lao ra cửa sau, chạy thẳng ra đường dưới mưa. Nước mắt hòa lẫn mưa rơi, cô gọi taxi về trường, lòng rối bời. “Sao anh ấy lại thế này? Em phải kể cho Thanh Khải…” Về đến ký túc xá, cô run rẩy tắm rửa, thay đồ khô, rồi nhắn tin cho Lâm Thanh Khải: “Anh đến ngay được không? Em sợ…”
Lâm Thanh Khải đến chỉ trong mười phút, mặt tái mét khi nghe cô kể hết. “Thằng khốn! Nó dám động vào em?” Anh ôm chặt cô vào lòng, nhưng trong mắt anh là ngọn lửa ghen tuông bùng cháy – hình dung Lâm Sơ chạm vào Tương Linh khiến anh điên cuồng. “Em là của anh, chỉ anh thôi. Để anh đánh dấu em, để không ai dám mơ tưởng.” Không chờ cô đáp, anh bế cô lên giường, lột phăng quần áo ướt mưa của cả hai, thân thể trần trụi quấn lấy nhau dưới lớp chăn ấm.
Lâm Thanh Khải đè cô nằm ngửa, hai tay bóp mạnh bầu ngực căng tròn, ngón cái ấn ấn núm vú hồng hào đến sưng đỏ: “Tiểu dâm phụ… Em để thằng khác chạm vào tay em à? Xem anh bóp nát vú em đây!” Tương Linh rên rỉ đau đớn xen khoái lạc: “A… Thanh Khải… Đau… Nhưng em chỉ yêu anh… Tha cho em…” Nhưng lời van xin chỉ khiến anh thêm hứng, dương vật thô to đã cương cứng như sắt, quy đầu đỏ sẫm chạm vào cửa âm đạo ướt át từ nỗi sợ hãi và kích thích.
Anh không trêu chọc nữa, đâm thẳng một phát sâu tận cùng, côn thịt lấp đầy âm đạo co bóp: “Chặt quá… Tiểu huyệt em vẫn chỉ biết cắn anh… Giờ anh thao em tơi bời, để em quên hết thằng khác!” Eo anh động mạnh bạo, rút ra đâm vào liên hồi, mỗi cú thúc là tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang vọng, dâm thủy bị ép ra tung tóe trên ga giường. Tương Linh quẫy đạp, hai chân quặp chặt hông anh, móng tay cào lưng anh rướm máu: “Ừm… Mạnh nữa… Thanh Khải… Thao em đi… Em là của anh… A… Sâu quá… Đâm thủng em rồi…”
Lâm Thanh Khải gầm gừ, tay bóp ngực cô mạnh hơn, nhũ hoa bị kéo dài dưới ngón tay: “Sướng không? Bị anh ghen mà thao thế này, dâm thủy chảy như suối… Em thích bị đánh dấu phải không?” Anh cúi đầu cắn núm vú, răng nghiến nhẹ khiến cô co giật, âm đạo siết chặt dương vật anh đến tê dại. Nhịp đâm rút càng lúc càng nhanh, quy đầu va chạm tử cung không ngừng, khoái cảm chồng chất như sóng dữ. “Ra đi… Phun dâm thủy lên anh… Để anh bắn đầy vào trong em, mang dấu anh mãi mãi!”
Cao trào ập đến, Tương Linh hét lớn, âm đạo co thắt điên cuồng, dâm thủy phun ra ồ ạt ướt đẫm hạ bộ anh. Lâm Thanh Khải rên khàn, đâm thêm vài cú hung hãn rồi bắn tinh dịch nóng bỏng sâu vào tử cung cô, từng đợt trắng đục lấp đầy đến tràn ra ngoài. Họ nằm vật ra giường, thở dốc, anh ôm chặt cô: “Đừng sợ… Anh sẽ bảo vệ em. Mai anh sẽ đối chất với nó.” Tương Linh gật đầu, tựa vào ngực anh, nhưng trong lòng lo lắng – âm mưu của Lâm Sơ chỉ mới bắt đầu, và cơn bão thực sự đang kéo đến gần hơn bao giờ hết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận