Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu đừng cố từ chối, cậu không thể từ chối.
Tính tình của Hoa Thổ Ti* của cậu nhất định phải phục tùng, sau khi sảng khoái, cậu rất nhanh sẽ trở nên ngoan ngoãn nghe lời”
(*) Hoa Thổ Ti (菟絲花): Là loài thực vật ký sinh, không có rễ và lá nên không thể sinh tồn độc lập. Hoa Thổ Ti phụ thuộc hoàn toàn vào vật chủ. Hoa Thổ Ti gợi đến hình ảnh một nữ nhân yếu đuối cần được chở che.
Mộc Trạch Tê biết tính tình yếu đuối của mình, nên càng sợ.
Nghiêm Kỷ hoàn toàn không che giấu tính tình của mình, anh dũng cảm không sợ hãi.
Trước kia cũng không giấu diếm, mà là người không tới gần thì sẽ phát hiện ra.
Anh hiện giờ dần dần hiện ra tính tình ngang ngược, Mộc Trạch Tê chống đỡ không nổi. Nếu anh tiến thêm một bước, Mộc Trạch Tê phải lùi lại hai bước.
Điểm mấu chốt nhất định từng bước sụp đổ, Mộc Trạch Tê thật sự sợ điểm mấu chốt của mình sau này sẽ hạ thấp đến mức không còn hình dạng gì cả.
Đối với Nghiêm Kỷ, những gì mình muốn không phải như thế này…
Mộc Trạch Tê đạp chân giãy dụa, khóc.
Nghiêm Kỷ nhíu mày, trực tiếp kéo còng da trên đầu giường còng tay cô lại.
Bàn tay rảnh rỗi lập tức mở chân Mộc Trạch Tê ra xem âm họ đã ướt át khi cô cọ xát trong phòng tắm.
Bàn tay trực tiếp vuốt ve. Đầu ngón tay dừng trên hột le mẫn cảm cọ xát.
Mộc Trạch Tê ưm a kêu lên, cơ thể vặn vẹo muốn giải thoát, khiến còng tay kêu lạch cạch.
Nghiêm Kỷ rút ngón tay ra, trên ngón tay xinh đẹp đều là dịch tình ướt sũng.
Anh bôi lên núm vú của Mộc Trạch Tê, chất nhầy trong suốt trơn trượt, sau đó lại xoa nắn núm vú.
Sau đó lại cúi người xuống giữa hai chân Mộc Trạch Tê, vươn đầu lưỡi ướt đẫm chơi đùa hột le đã bị hơi đùa rất mẫn cảm.
Nghiêm Kỷ bận rộn, tranh thủ thời gian nói một câu: “Nhìn dáng vẻ bây giờ của cậu đi, Mộc Trạch Tê.”
Mộc Trạch Tê thất thần, theo lời anh nhìn lên tấm gương trên trần nhà.
Đôi mắt đẫm lệ của mình mông lung mở rộng chân, bị cảnh tượng Nghiêm Kỷ liếm miệng huyệt đập vào trong mắt.
Cô xấu hổ đến mức quay đầu không muốn nhìn, nhưng lần này lại nhìn thấy hình ảnh phóng đãng được ghi lại trong tấm gương bên cạnh.
Mọi hướng đều đang đánh vào lòng xấu hổ của Mộc Trạch Tê, cơ thể Mộc Trạch Tê đỏ lên.
Nếu trốn không thoát, thì Mộc Trạch Tê chọn nhắm mắt lại. Cô nhắm mắt cắn môi hừ khóc, khuôn mặt đỏ không chịu nổi.
Nghiêm Kỷ cười một tiếng, không nhìn thấy thì các giác quan khác sẽ càng phóng lớn.
Ngón tay thon dài trực tiếp cắm vào trong hoa huyệt chật hẹp ướt đẫm, đào bới đút vào nơi mẫn cảm đó.
Nghiêm Kỷ ngẩng đầu lên, anh vẫn đang mút viên trân châu của cô, dâm đãng không chịu nổi. Lại thêm một ngón tay đi vào càn quấy.
Nắm lấy khuôn mặt của cô khiến cô nhìn vào gương.
“Mở mắt ra nhìn mình, xem mình bị chơi đùa đến cao trào như thế nào, âm hộ phun ra dịch tình dâm đãng như thế nào.”
“A…a..!” Mộc Trạch Tê nắm chặt khăn trải giường, cả người căng thẳng, cơ thể không kiềm chế được mà co rụt lại.
Nhưng lại bị Nghiêm Kỷ giữ chặt kéo về phía trước, khiến liếm láp và cắm vào sâu hơn.
Nghiêm Kỷ cố ý tra tấn cô, muốn khiến Mộc Trạch Tê nhanh chóng lên đỉnh mây mù không thể suy nghĩ.
Môi mút âm vật, ngón tay giàu kỹ xảo nhanh chóng cắm vào âm hộ, khiến dịch tình bên trong kêu lép nhép.
Cả hai đều phối hợp với tần số va chạm với dòng điện dữ dội.
“Không cần! Nghiêm Kỷ! Không, không! Tôi mở mắt ô…” Mộc Trạch Tê bất lực lắc đầu, chỉ có thể mở mắt ra, nước mắt mông lung trong tình dục nổi lên.
Khoái cảm từ sâu trong cơ thể như dòng điện kịch liệt trào ra, xông lên đỉnh đầu.
Dịch tình trong suốt như dòng suối tuôn ra, cảm giác kịch liệt phun nước khiến Mộc Trạch Tê run rẩy, ga trải giường màu trắng bị dịch tình thấm ướt đẫm.
Mộc Trạch Tê khom lưng run lên, ngẩng đầu lên, cứ như vậy mà nhìn mình chật vật trong làn sóng tình dục ở trong gương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận