Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chàng thả ta ra, Thẩm Giai!” Đỗ Yểu Yểu liều mạng vùng vẫy, sợ hắn có phòng tra tấn nữ tử bằng dụng cụ gì đó.
Thẩm Giai ghét bỏ Đỗ Yểu Yểu làm ồn, cúi người bế nàng ra khỏi cửa.
Sắc trời âm u, sấm chớp ầm ầm, sắp có một cơn mưa giông đổ xuống.
“Công tử, nhìn trời như sắp mưa, ngài vẫn đi à?” Lục Nhân lẽo đẽo theo sau hắn, vẻ mặt lo lắng vội hỏi.
“Chuẩn bị xe đi!” Thẩm Giai ra lệnh.
Đỗ Yểu Yểu buộc phải nép vào vòng tay của Thẩm Giai, không biết hắn chạm phải dây thần kinh nào. Họ đang cãi vã thì đột nhiên bế nàng ra ngoài, điều này có chút không phù hợp với phong cách của hắn.
“Công tử, đã tới cửa sau của Bách Hoa Lâu rồi ạ.” Lục Nhân đứng bên ngoài xe ngựa bẩm báo.
Bách Hoa Lâu? Vừa nghe đã biết đó là thanh lâu cổ lớn, nơi có đầy đủ các hình thức tra tấn nữ nhân.
“Chàng dẫn ta tới đây để làm gì?” Đỗ Yểu Yểu cau mày. Chẳng lẽ đồ ở nhà không đủ mà còn muốn đến thanh lâu để tìm vui hay sao?
“Ta đã nói rồi, ta sẽ dẫn nàng đi mở mang kiến thức. Cái gì mới gọi là công cụ tiết dục.” Thẩm Giai cứ bám lấy câu này không buông.
“Ta không muốn!” Đổ Yểu Yểu từ chối. Nàng không có hứng thú xem nữ nhân khác bị nam nhân đè xuống bắt nạt ra sao.
Thẩm Giai phớt lờ sự từ chối của Đỗ Yểu Yểu, mấy bước đã bế nàng xuống xe. Đỗ Yểu Yểu bất đắc dĩ vùi mặt vào ngực hắn.
Quản sự trong thanh lâu quen biết Thẩm Giai, nịnh nọt dẫn hắn lên lầu vào gian dành cho khách quý. Thẩm Giai nói nhỏ vài câu với Lục Nhân, Lục Nhân đỏ mặt đi ra cửa thu xếp.
Sở dĩ thanh lâu cổ lớn có lịch sử lâu đời là vì đó là nơi tập hợp những thú vui tình dục của đủ loại nam nhân. Một trong số đó là nhìn lén để trợ hứng.
Quản sự đã tìm mấy sương phòng đang chơi kịch liệt, ra lệnh cho một tiểu nha hoàn dẫn các vị khách quý đi xem.
Bên ngoài một mặt tường của sương phòng có vách ngăn, khi gỡ tranh trên vách ra sẽ để lộ một ô cửa lưới mỏng như cánh ve. Tiểu nha hoàn nhúng nước chấm một cái lỗ là có thể nghe rõ mồn một động tĩnh cùng tiếng ngâm nga của người trong phòng.
Đỗ Yểu Yểu bị Thẩm Giai nửa đẩy nửa kéo đến trước mặt hắn, sau đó hắn đè bả vai nàng xuống, ép nàng nhìn vào cảnh tượng phong tình bên trong gian phòng.
Một kỹ nữ với khuôn mặt xinh đẹp, quỳ dưới háng nam nhân đang phun ra nuốt vào gậy thịt của gã. Cặp mông trắng nõn mềm mại cong lên, một nam tử khác ở phía sau liên tục đâm vào hoa huyệt của nàng ta.
Nam tử đằng trước thọc vào rút ra trong cổ họng, kỹ nữ bị làm đến mức trợn trắng mắt. Nam tử phía sau đẩy mạnh mấy cái, cả người kỹ nữ co giật, nước dâm văng tung tóe.
Đỗ Yểu Yểu nhắm mắt lại: “Chàng cho ta xem cái này để làm gì?”
Thẩm Giai không đáp mà hỏi lại: “Không hấp dẫn à?”
Sau đó, hắn lại kéo nàng đến gian sương phòng thứ hai.
Gian phòng thứ hai là một lão già năm mươi tuổi và một thiếu nữ đang ở độ xuân thì. Trên cổ thiếu nữ buộc xích sắt, bị lão già dắt ngồi trên con ngựa gỗ bập bênh, hễ động tác của nàng ta chậm lại thì sẽ bị roi tre vụt.
Roi tre không làm rách da thịt mà chỉ nhắm vào gân cốt, thiếu nữ đau đớn nức nở, ê a kêu khóc.
Đỗ Yểu Yểu toát mồ hôi lạnh, nàng không đành lòng xem tiếp nữa.
Sắc mặt nàng tái nhợt, xụi lơ trong lòng Thẩm Giai: “Ta biết mình đã sai, ta không nên so sánh mình như một công cụ tiết dục.”
Nàng còn tốt hơn đôi chút so với công cụ tiết dục, miễn cưỡng có thể coi là sủng vật. Khi chủ nhân vui thì sẽ yêu thương chiều chuộng, nếu hắn tức giận thì bị cưỡng ép hiếp đáp.
Nếu nàng không chịu cúi đầu, không biết Thẩm Giai sẽ cho nàng xem tiếp những gì ở gian phòng bên cạnh.
Ý định ban đầu của Thẩm Giai là muốn dọa Đỗ Yểu Yểu, nhưng nàng thừa nhận nhanh như vậy khiến hắn không tiện nói thêm gì nữa. Nhìn thấy nàng nhắm chặt hai mắt, hàm răng cắn chặt môi, dáng vẻ khiếp sợ, đáy lòng bỗng trở nên mềm mại, có phần hối hận.
“Ta thừa nhận, đôi khi ở trên giường ta hơi quá đáng, không quan tâm đến cảm xúc của nàng.” Thẩm Giai thẳng thắn nhận lỗi rồi lái sang chuyện khác: “Nhưng nàng thật rất bất công khi nói ta coi nàng như công cụ tiết dục.”
Hắn thốt ra những lời chôn giấu bấy lâu trong lòng mình: “Chưa từng có ai yêu ta, đây là lần đầu tiên ta yêu một người. Ta đang học cách đối xử tốt với thê tử của mình như những phu quân khác.”
“Không cần nàng lấy lòng bất cứ nữ tử nào, ta chuẩn bị cho nàng phong bì đỏ và quần áo đón năm mới, tặng ngọc bội của mẫu thân đã mất cho nàng, cùng nàng trở về Thanh Châu… Rất nhiều việc nhỏ thành thân ba năm giờ mới làm được. Ta biết đã quá muộn, nhưng ta thực sự muốn sống hạnh phúc với nàng, Yểu Yểu.”
“Nếu đối xử với một nữ nhân chỉ để phát tiết, thì ta sẽ chẳng cần lãng phí tâm tư. Nghe lời thì dùng còn nếu không nghe thì ta sẽ lập tức đuổi người đó ra ngoài.” Hắn cụng trán mình vào trán nàng, cọ cọ: “Ta không dễ cúi đầu trước mặt người khác, nhất là nữ nhân.”
Sao Đỗ Yểu Yểu lại không biết Thẩm Giai có ba phần yêu thích nàng chứ. Nàng thường tự nhủ rằng không được coi là thật. Nàng không cách nào đồng ý với mấy tam quan nào đó của hắn, thay đổi chính mình lẫn hắn là một chuyện rất khó khăn.
Người có tam quan khác nhau rất khó ở bên nhau.
Dù từng có một quãng thời gian hạnh phúc nhưng nếu không thể hòa hợp thì sớm muộn cũng biến thành thù hận.
Nàng không lên tiếng, im lặng nghe hắn nói.
Thẩm Giai bất đắc dĩ thở dài: “Yểu Yểu, nàng không chấp nhận ta.”
Khi Đỗ Yểu Yểu nói ra mấy chữ ‘công cụ tiết dục’, Thẩm Giai như thể bừng tỉnh, hắn hiểu rõ trong thâm tâm nàng, mối quan hệ giữa hai người họ giống như khách làng chơi và kỹ nữ.
“Trước kia ta đã từng nói, sự cưỡng ép giữa phu thê với nhau cũng là một loại tình thú, tùy vào cách nghĩ của mỗi người. Nếu trong lòng có người đó thì sẽ coi là sự vui đùa ở trên giường. Nếu trong lòng nàng không có người đó thì sẽ coi đó là lăng nhục, tra tấn.”
“Hơn nữa, chẳng phải ta vẫn luôn có chừng mực đấy thôi? Ta chưa từng làm điều gì khiến nàng cực kỳ chán ghét. Ta muốn nàng khẩu giao cho ta, muốn tiến vào từ phía sau của nàng. Nhưng vì nàng không muốn nên trước nay ta chưa từng ép buộc.”
Nghĩ đến chuyện vừa rồi, hắn giải thích: “Ta thật sự tức đến hồ đồ nên mới bắt nàng quỳ xuống khẩu giao. Nàng không muốn làm cũng không sao, ta chỉ muốn nàng khuất phục ta, cho dù có giả vờ dỗ dành ta thì cũng đừng tỏ ra chán ghét ta như vậy.”
Tất cả mọi người mắng hắn độc ác và tàn bạo, điều này còn không khiến người ta đau lòng bằng lời quở trách ‘máu lạnh vô tình’ của Đỗ Yểu Yểu. Còn có ánh mắt ghét bỏ của nàng như lưỡi dao cứa khắp cơ thể, khiến người ta vừa lạnh lẽo lại vừa đau đớn.
“Ta thực sự rất tức giận, trong tim nàng không có ta, người cũng bỏ đi theo hắn ta rồi, ta phải làm sao bây giờ?”
Lông mi của hắn chạm lên mi mắt nàng, mơ hồ ươn ướt.
Trong lòng Đỗ Yểu Yểu rối bời. Tính chiếm hữu của Thẩm Giai rất mạnh, nàng nghiêm túc ngẫm lại, mình không cho hắn chút cảm giác an toàn nào sao?
Hoặc ấn tượng mà hắn dành cho nàng quá mạnh mẽ, hoàn toàn không cần những thứ như cảm giác an toàn của kẻ yếu này.
“Ta sẽ không đi.” Đỗ Yểu Yểu cọ cọ chóp mũi vào người hắn. Tạm thời sẽ không nhưng tương lai thì chưa chắc. Ở một vài khía cạnh, thái độ của nàng quá sắc bén, nàng biết Thẩm Giai là người thích mềm chứ không thích cứng nên cần phải dỗ dành, nịnh nọt. Nhưng thấy hắn kiêu ngạo là nàng lại không kìm được cãi cọ với hắn.
Nàng buồn rầu nói: “Đôi khi ta có hơi nóng tính…”
Thẩm Giai vội vàng đáp lời: “Tốt hay không ta mới là người quyết định, nàng đừng nhắc đến những nữ nhân khác, ta không muốn thay đổi.” Hắn ghét nàng luôn cố đẩy hắn đi.
Đỗ Yểu Yểu không muốn ở lại nơi như thanh lâu này, lên tiếng nhắc nhở: “Chúng ta về thôi.”
Thẩm Giai ôm nàng và đưa cho nàng một tách trà, vẻ mặt nghiêm túc thương lượng: “Nàng xem thế này có được không? Ta thả Tống gia và Tống Hành Giai đi, nhưng nàng phải hứa với ta rằng về sau sẽ không gặp lại hắn ta nữa được không?”
Đổ Yểu Yểu rất tham lam, nàng không chỉ muốn cứu Vĩnh Ninh Hầu phủ và Tống Hành Giai mà còn cả những người vô tội có liên quan đến phủ của Thần Vương phủ và Nguyễn Tướng quân phủ.
Cùng cảnh ngộ, bắt nàng nhìn Tống Hành Giai bị đày đến mấy nơi khổ ải, lạnh lẽo, e rằng không được.
Cháo không thể ăn nóng, Đổ Yểu Yểu gật đầu, định tiến hành từng bước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận