Chương 776

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 776

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu tiên là bán đứng thân thể, sau đó là nhiễm thói quen xấụ
Chờ linh hồn h0àn toàn nát thành đống bùn nhão, cây rụng tiền ngã xuống, sợ là cô ta sống chật vật đến mức ngay cả chuột qua đường cũng không bằng.
Năm mới qua đi công ty trở nên bề bộn nhiều việc, hạng mục giao phó có chút trở ngại, cô năm lần bảy lượt chạy tới chạy lui. Gần đây Hồng Kông và Ma Cao có một cuộc thi thiết kế nhà vệ sinh công cộng đẹp nhất, Lưu Hạo Cần dự định tham gia, anh vào thảo luận với Liên Chức.
Lúc Liên Chức tra cứu tư liệu, vô tình lật tờ giấy nháp lộn xộn, nhất thời ngẩn người.
Trên bản thảo vẽ một con 🐢, trên mai 🐢 khoa trương viết mấy chữ to “Chức lớn gia”.
Phòng làm việc của cô chỉ có Trầm Kỳ Dương tới.
Năm trước anh đột nhiên nhàn nhã ở nhà, đầu óc như phát điên thỉnh thoảng đến văn phòng bắt cô cùng trở về.
Liên Chức bận rộn mới mặc kệ anh.
Vì thế ném anh ta vào văn phòng, họp với đồng nghiệp mấy tiếng đồng hồ.
Mắt 🐢 đảo láo liên, ngạo kiều như người nào đó.
Có thể tưởng tượng dáng vẻ người đàn ông nhàm ċһán vẽ nónan vắt hai ͼhân gác ở trên bàn, vô cùng chăm chú, không chừng viết lên mấy chữ to này còn nở nụ cười.
Đồ trẻ con.
Trong lúc bất chợt, như có một loại cảm xúc khó hiểu chiếm lấy Liên Chức.
“Liên Chức…” Lưu Hạo Cần gọi cô.
Liên Chức một giây h0àn hồn, mím môi cười nhạt, nhanh chóng đi vào vấn đề chính của công việc.
Có cảm xúc tương tự như áy náy tràn ngập lồng ngực của cô, có lẽ còn có chua xót không thừa nhận.
Bởi vì suy nghĩ của mình mà cô cảm thấy hổ thẹn với Lục Dã, nhưng dấu vết Trầm Kỳ Dương để lại lại thường xuyên làm cho cô thất thần, quả thật như Tống Diệc Châu nói.
Quả hồng chỉ biết bóp mềm.
Cô làm sao không coi Lục Dã là quả hồng mềm, ỷ vào anh cái gì cũng bao dung mà hết sức ức hiếp anh. Nhưng người đàn ông này không phải, tính tình anh rấtcứng rắn.
Khoảng thời gian công việc bận rộn sẽ quên đi tất cả.
Tờ giấy vẽ con 🐢 bị Liên Chức vò thành cục ném vào thùng rác, tình cảm thỉnh thoảng sẽ phản bội cô, nhưng lý trí thì không. Trước mắt sự nghiệp và tình cảm phát triển không ngừng, cô sẽ không tham lam đến mức muốn đồng thời có được mấy người.
Huống chi còn là em trai giả của cô.
Bận rộn đến sáu giờ, Lục Dã gửi tin nhắn tới.
Anh ở dưới lầu công ty em.
Hơn ba giờ anh gọi đïện thoại nói có việc ra ngoài, xong việc lập tức tới tìm cô.
Liên Chức lập tức thu dọn đồ đạc xuống lầụ
Sổ tay, đïện thoại di động, khăn quàng cổ… Lưu Hạo Cần đi từ phòng làm việc ra lập tức nhìn thấy bóng lưng nhẹ nhàng của cô, muốn nhắc nhở điều gì đó, đảo mắt cô đã chạy vào tɾong thang máy.
Hơn ba tháng không gặp, nói không nhớ là gạt người.
Lúc Liên Chức xuống lầu mới phát hiện trời đổ mưa, giọt nước to như hạt đậu đập vào tɾong vũng nước, cản trở khiến người ta nửa bước khó đi.
Lục Dã cầm ô đi về phía cô tɾong mưa, sương mù kết thành tấm màn phía sau anh, trời đất mênh mông dường như chỉ có anh.
Đôi mắt đen của anh nhìn chằm chằm vào cô, thẳng tắp và im lặng.
Có lẽ còn có chút ý lạnh, chỉ là màn mưa quá lớn, mà cô lại đắm chìm tɾong vui mừng khi thấy anh.
“Nhìn mưa này, sao anh không nhắc em mang ô?” Liên Chức oán giận nói.
“Anh có.”
Anh lời ít ý nhiều, người đã ôm cô đi vào tɾong xe.
Liên Chức vụng trộm bĩu môi.
Đồ đầu gỗ, một chút cũng không hiểu lãng mạn.
Bạn trai bạn gái người ta mấy tháng không gặp, khẳng định đã ôm chầm lấy nhau, bên tai kề tóc mai nói nhớ nhung và mấy lời ngọt ngào với nhau, giống như anh không hiểu phong tình.
Nhưng khi Liên Chức quay đầu nhìn thấy bả vai bên kia của Lục Dã đã ướt hết, ô bất tri bất giác đã sớm trút xuống, người đàn ông lại mím môi không rên một tiếng.
Một cây dù của anh h0àn toàn che chở cô dưới cánh Trim.

Bình luận (0)

Để lại bình luận