Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh cũng không thích bạo lực, nhưng nếu em thích thì anh sẽ vui lòng chơi cùng em.”

Cơ thể Dịch Nhữ không mảnh vải che thân, không có trang sức gì, có nghĩa là cô không có đường tránh né Hạ Cảnh Chiêu. Cô đã hơn một lần trải qua hậu quả từ cơn tức giận của Hạ Cảnh Chiêu, miệng cậy mạnh rồi thân thể sẽ chịu đau.

Cô phải làm sao đây?

Cô nghĩ tới con chó của Pavlov.

Cô như phải bị Hạ Cảnh Chiêu huấn luyện tàn ác với có hiệu quả, trước hình phạt sắp giáng xuống, đã bắt đầu suy nghĩ theo phản xạ có điều kiện, rằng nên làm như thế nào mới tránh được hậu quả, kèm theo đó là cảm giác hối hận và sợ hãi.

Dịch Nhữ không muốn thỏa hiệp nhanh như thế, rõ ràng đây là lỗi của Hạ Cảnh Chiêu.

Lại một phát roi giáng xuống, “Tìm nó đi.”

Phát roi vụt vào cánh tay, Dịch Nhữ đau đổ mồ hôi lạnh, cô rên lên suýt thì ngã xuống, nhưng cô cố gắng chống đỡ, lết về phía trước vì vừa rồi cô nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của Hạ Cảnh Chiêu trên tấm thảm.

“Em đã nghe chưa?”

Lại là một phát roi.

“Nghe rồi, em nghe rồi, đừng đánh nữa…”

Roi dừng lại, Dịch Nhữ bị đánh xụi lơ dưới đất vội bò dậy, mò mẫm trên tấm thảm nhăn nhúm dưới đất trong bóng tối. Hạ Cảnh Chiêu im lặng đứg cạnh cô.

Dịch Nhữ sờ tấm thảm mềm rất lâu, chỉ là phòng quá lớn, nhẫn quá nhỏ, mãi mà cô không tìm ra được.

Lúc này, một phát roi quất vào vú Dịch Nhữ.

“Đây là sự trừng phạt vì vừa rồi em nói dối, cứ cách một phút là anh sẽ đánh em một lần cho tới khi em tìm được nhẫn.”

Dịch Nhữ nghe xong, cô bị nỗi sợ bao phủ, vội vàng cúi người tìm kiếm trong cảm giác vừa hoảng vừa sốt ruột.

Cô nhếch mông lên cao, lộ ra huyệt nhỏ và hậu huyệt, chà xát lần mò khắp tấm thảm mềm, bất chấp cả cảm giác xấu hổ.

Sau mười phút, trên mông Dịch Nhữ đỏ ửng, lại là một phát vụt, cô bật khóc như suy sụp, quay đầu ôm chân Hạ Cảnh Chiêu rồi nghẹn ngào:

“Em không tìm được, xin lỗi anh…”

“Em biết sai rồi, em không nên ném nhẫn, anh cứu em đi… đừng đánh nữa…”

Ngón tay của Hạ Cảnh Chiêu run lên, anh nhìn gương mặt Dịch Nhữ, vuốt ve cô rồi thương hại mà rằng, “Nhưng A Nhữ chạm vào giới hạn của anh, phải chịu chút hình phạt đau khổ.”

“Em sai rồi ông xã… em sẽ không bao giờ… ném nhẫn đi nữa đâu, anh đừng đánh em nữa, em đau quá, mệt quá… anh như vậy em sợ lắm… em không thấy gì…”

Dịch Nhữ nức nở kêu rên, giọng cô khàn khàn như bị đá vụn nghiền nát. Nhưng Hạ Cảnh Chiêu không hề mềm lòng, sợi roi quất lên bờ mông sưng đỏ của cô, anh lạnh lùng nói:

“Mới mười mấy phát đã không chịu được, sao lúc trước em dám tìm tên S khác để trò chuyện? Bọn họ đánh em, có nương tay không?”

“Em xin lỗi, em xin lỗi…” Dịch Nhữ hối hận không chịu được, khóc không ra nước mắt.

Hạ Cảnh Chiêu ôm lấy eo Dịch Nhữ, đè cô xuống đất, tứ chi chấm đất, tạo ra tư thế quỳ úp sấp.

Dịch Nhữ ngơ ngác, mãi cho đến khi huyệt thịt đã bị tra tấn đủ kiểu lại bị dương vật nhét đầy, cô mới há miệng thở dốc, chảy nước miếng nói “đừng”.

Hạ Cảnh Chiêu nói, “Cứ mười phút là anh sẽ chịch em một lần trước khi em tìm ra chiếc nhẫn.”

Roi, tình dục.

Hai thứ luân phiên quất vào người Dịch Nhữ, Hạ Cảnh Chiêu nói được làm được.

Dịch Nhữ lại cảm nhận sâu sắc được sự đáng sợ mỗi khi Hạ Cảnh Chiêu điên lên.

Cô hoàn toàn hiểu rõ hoàn cảnh của mình, chật vật hoảng hốt bò lên tấm thảm dính nhớp, dấu hôn và vết roi chồng chéo trên người cô, cổ khe mông và miệng huyệt dính đầy chất dịch trắng đục đang chảy xuống, vừa đáng thương lại vừa quyến rũ mê hồn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận