Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Á á á, Chu Quân Ngôn, em sắp ngã xuống dưới rồi.”

Cố Nhan nghe nhịp tim và tiếng la hét mất kiểm soát của mình, ɖâʍ dịch cuối cùng cũng từ trong huyệt phun ra…

Sau khi tiết hết ra vào miệng anh, cô mất hết sức lực trượt từ trêи xà xuống, trước mắt một mảnh mơ hồ, sau lưng toát ra mồ hôi lạnh, lúc này hai tay Chu Quân Ngôn ôm chặt eo cô hướng về phía sau ngã ngửa trêи mặt đất.

Cảm giác tiếp đất không hề đau đớn, Chu Quân Ngôn bị cô đè ở dưới, Cố Nhan tham lam hít thở một hơi, từ trêи người anh di chuyển xuống, vô lực nằm xuống bên cạnh anh.

Mặt đất rất ấm áp, Cố Nhan nhìn ra phía sau Chu Quân Ngôn, bãi cỏ nở đầy những bông hoa nhỏ màu tím, mặt cô áp lên thảm cỏ khô, đèn đường xuyên qua tán lá, chiếu lên da thịt họ.

Dưới ánh hoàng hôn, mồ hôi theo vành tai cô chậm rãi chảy qua xương quai xanh, và cuối cùng hoà vào bộ ngực trắng nõn cao ngất.

Lúc này Cố Nhan cuối cùng cũng nhìn vào mắt Chu Quân Ngôn, anh đang yên lặng nhìn cô chằm chằm, trong giây lát cô giống như là rơi xuống biển sâu, những cảm xúc sâu trong đáy mắt anh gần như nhấn chìm cô.

Cô nhìn ánh sáng lấp lánh trêи môi và cằm anh, tay run run giơ lên sờ đôi má anh một cách tràn ngập tình yêu thương.

“Ngã có đau không?”

Chu Quân Ngôn nhìn đôi môi bị anh cắn đỏ, lắc đầu.

Cố Nhan cười nhẹ thành tiếng, giống như một đứa trẻ nói :

“Chúng ta làm chuyện xấu trong trường học rồi.”

Chu Quân Ngôn đặt tay lên tay cô, ánh mắt họ quấn quýt lại với nhau dưới cảnh chiều hôm, cách một khoảng cách rất gần, Cố Nhan thấy khuôn mặt Chu Quân Ngôn dần dần nhích lại dưới ánh đèn đường, cô liền nhắm mắt lại.

61

Dưới màn đêm lung linh, môi lưỡi hai người quấn quýt nhau, không biết rốt cuộc là ai chủ động trước. Cố Nhan chỉ biết Chu Quân Ngôn lấy tay đỡ sau gáy cô để nụ hôn được sâu hơn, từ trong miệng anh cô nếm được vị của chính mình, ngoan ngoãn mở miệng để môi lưỡi anh dẫn dắt mình triền miên…

Không biết đã hôn được bao lâu, Cố Nhan cắn nhẹ lên đầu lưỡi của Chu Quân Ngôn, rời khỏi môi anh, cô thấy một sợi chỉ bạc vương vấn giữa hai người.

Khuôn mặt cô ửng hồng dưới bóng cây, cô ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng ɭϊếʍ chất lỏng trong suốt trêи cằm Chu Quân Ngôn.

Tay Chu Quân Ngôn vô thức xoa đỉnh đầu cô, cô đưa ngón trỏ ra quyến luyến vuốt ve môi dưới của anh, nói nhỏ:

“Chỗ bên dưới của em vẫn đang ướt át, bây giờ anh tiến vào sẽ rất dễ dàng.”

Chu Quân Ngôn thu lại bàn tay đang đặt trêи đỉnh đầu cô, giữ chặt ngón tay kia của cô, lẳng lặng nhìn cô, anh nghe thấy cô thì thầm bên tai mình:

“Hơn nữa, trong túi của em còn có bao.”

Lúc nãy Cố Nhan nhân lúc Chu Quân Ngôn đỗ xe đã lén lấy ra từ cái hộp trước ghế phụ, vốn dĩ là muốn trêu đùa anh, nhưng lần này chính anh lại bắt đầu trước.

Cô nhìn Chu Quân Ngôn đang cố tỏ ra bình tĩnh, anh nhất định sẽ nói rằng cô không biết xấu hổ, nhưng lần này anh lại chần chừ không mở miệng, ɖu͙ƈ vọng trào dâng trong đáy mắt anh đã tiếp thêm dũng khí cho cô, cô nhẹ nhàng cọ chân lên người anh, chủ động nói:

“Biết xấu hổ chính là tiến lại gần dũng cảm hơn, anh mau khen em đi.”

Chu Quân Ngôn không để ý đến những lời cô nói, đưa tay phủi mấy cọng cỏ trêи đầu cô xuống.

Cô khẽ nhét “áo mưa” vào tay anh, tay sờ nhẹ vào đùi anh khuyến khích:

“Chu Quân Ngôn, em vừa bị anh làm cho không còn chút sức lực nào rồi, lần này anh chỉ có thể tự mình đeo thôi.”

Khi Chu Quân Ngôn nghiêng người tiến vào trong cô một lần nữa, khoé miệng Cố Nhan liền mỉm cười:

“Dường như em đang nằm mơ, có lẽ đây là một giấc mộng xuân của tuổi 18 trong khuôn viên trường.”

Sau khi côn thịt cứng rắn tiến vào hoa huyệt ướt át của cô, Chu Quân Ngôn ngăn không cho cô tiếp tục nói chuyện, trực tiếp ngậm lấy môi cô, hôn một cách cuồng nhiệt.

“Ư…ưm…ư… ”

Mọi tiếng rêи rỉ của cô đều bị anh nuốt xuống.

Chu Quân Ngôn nhắm mắt lại, theo bản năng ʍút̼ lấy lưỡi cô, nửa thân dưới của anh không dùng lực đâm vào rút ra mạnh mẽ, mà là từ từ mơn trớn ra vào, tay anh đặt bên hông cô, ép cô vào trước ngực mình.

Họ cứ thế nuốt vào nước bọt của đối phương, tâm trí cô bắt đầu trở nên hỗn loạn, cô cảm nhận được Chu Quân Ngôn đang chuyển động chậm rãi mà có quy luật trong cơ thể cô, tình yêu và ɖu͙ƈ vọng của cô bị cái buổi tối yên tĩnh và nơi cấm kị này đốt cháy, lưỡi cô hơi dừng lại trong khoang miệng anh, hai tay nắm chặt lấy tay áo anh, thúc giục:

“Em muốn mạnh thêm chút nữa, a…a…a mau lên…. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận