Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng đi.”

Tô Mộ Thu chấn động vì lời nói của hắn, cũng vì lời nói hắn lộ ra nhàn nhạt ········ yếu ớt, không còn là câu mệnh lệnh mà ngược lại mang theo ý khẩn cầu.

Phượng Dạ Diễm buộc chặt hai tay đem nàng ôm thật chặt, hắn cúi thấp đầu đem mặt vùi vào cổ của nàng thật sâu hít lấy mùi hương trên người nàng,“Anh nhớ em.”

Chính hắn cũng không biết nguyên lai hắn có thể nhớ một người đến như thế.

Nghe vậy, Tô Mộ Thu không thể tin được mở to mắt, thân thể căng cứng tại trong ngực Phượng Dạ Diễm.

“Anh vừa nói cái gì?” Nàng thì thào nói nhỏ.

“Chết tiệt.” Hắn thấp giọng rủa một tiếng, xoay người nàng lại làm mặt nàng đối diện hắn,“Tôi nói tôi rất nhớ em, chết tiệt, em có tư cách gì để cho tôi nhớ em như vậy? Tôi càng đáng chết hơn, vì cái gì tôi ko thể khống chế nhớ em?” Hắn gầm nhẹ.

Nàng bị rống được có điểm không biết làm sao, mỹ mâu trong suốt mở thật to bỗng dưng, hắn cúi thấp đầu chiếm lấy môi của nàng, hung hăng dùng sức mút lấy.

“Ô ···” Nàng thấp hô, hai tay đẩy lồng ngực của hắn, hắn quá dùng sức, thật là khó chịu, hơn nữa trong miệng hắn mùi rượu thật nồng làm nàng cảm thấy chóng mặt,“Ân ··· ngô ···” Trong lúc giãy dụa nàng chạm đến vết tím xanh trên mặt hắn cùng vết máu thì dần dần dừng lại.

Tâm có điểm khó chịu.

Nàng ngừng giãy dụa, lẳng lặng mặc hắn làm gì thì làm, thẳng đến hắn ngừng hôn nàng mà đem mặt của nàng chăm chú đè tại lồng ngực hắn.

Trong lòng bàn tay truyền đến cảm giác dinh dính, nàng cúi đầu xuống nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay nơi đó chẳng biết từ lúc nào đã nhiễm màu đỏ tươi, hô hấp cứng lại, đôi mắt hiện lên lo lắng, nàng mở to mắt, lại một lần nữa giãy dụa ra,“Anh làm sao vậy? Bị thương ở đâu?”

“Em lo lắng cho tôi sao?” Phượng Dạ Diễm dùng ngón trỏ khơi mào cằm của nàng, bình tĩnh nhìn thật sâu vào mắt nàng.

Nàng chớp chớp mắt, không tự nhiên né tránh ánh mắt của hắn,“Thả tôi ra, cho tôi xem vết thương của anh.”

Phượng Dạ Diễm đôi mắt hiện lên buồn bã, cuối xuống bế nàng lên, cất bước đi vào nội thất.

“Anh….” Tô Mộ Thu bị đặt lên trên giường có điểm kinh ngạc, tại chạm đến phần áo ở bụng hắn nhuộm một màu đỏ tươi thì tim lạc nhịp, bối rối nhảy xuống giường, cũng một giây sau liền bị ôm trở lại trong ngực Phượng Dạ Diễm, bị ôm thật chặt, nàng không dám dùng sức giãy dụa mà chỉ có thể cau mày thấp hô

“Anh điên rồi phải không? Anh không muốn sống nữa sao? Thả tôi ra, anh hiện tại cần băng bó.”

“Đừng nhúc nhích.” Hắn ôm thật chặt nàng,“Tôi rất mệt mỏi, để cho tôi ôm em một chút được không?” Thanh âm nhẹ nhàng ôn nhu lại mang theo nồng đậm ý tứ khẩn cầu.

Nàng an tĩnh lại, lẳng lặng mặc hắn ôm,“Ba” một tiếng lay động, hắn đè xuống một cái chốt mở ở đầu giường, trong phòng đen kịt một mảnh, trong bóng tối chỉ có thể nghe tiếng hít thở của Phượng Dạ Diễm cùng với ····· tiếng tim đập của Tô Mộ Thu.

Nàng ko hiểu sao mình lại sợ? Không hiểu vì sao chính mình một mình ở cùng hắn thì đặc biệt sợ hãi như thế, giống như đang sợ cái gì đó……

“Thật thất bại, vì sao không phải tôi gặp em trước? Nếu như người em gặp đầu tiên là tôi, nếu như người đàn ông đầu tiên của em là tôi, em có phải sẽ dành cho tôi nhiều sự chú ý hơn một chút?”

Trong bóng tối thanh âm chậm rãi vang lên.

Nàng cứng đờ, một khắc trước tâm còn cuồng loạn nhảy múa lúc này lại dần dần tĩnh lặng lại. Dột nhiên nàng nhớ tới lời nói của Sở Ngự trước khi đi, hình như chỉ có mình nàng ko hiểu vì sao luôn e ngại hắn.

Cho tới nay, có lẽ trong nội tâm nàng luôn có tiềm thức phải chống cự hắn, đơn giản là, nàng thật sâu hiểu được, hắn rất nguy hiểm, thậm chí so với Phượng Dạ Hoàng càng nguy hiểm. Nàng thừa nhận chính mình rất nhát gan, nàng sợ hãi cùng hắn ở chung về sau sẽ không tự kìm hãm được rơi vào tay giặc, nàng sợ hãi hắn thương tổn nàng, so với Phượng Dạ Hoàng lãnh khốc thì hắn tà khí tuyệt đối sẽ làm cho phụ nữ càng thương tâm, yêu hắn có nghĩa là đồng ý rơi vào vạn kiếp bất phục, cho nên nàng một mực nhát gan tránh xa hắn, kháng cự hắn.

“Gọi tôi là Diễm, được không?”

Nàng ngơ ngẩn.

“Hay là không được? EM có thể thân mật gọi Hoàng như vậy, vì sao không thể công bằng một chút đối với tôi?”

Nghe được âm thanh hắn có chút ai oán nàng đột nhiên có loại cảm giác muốn cười, vì hắn khó có thể biểu lộ một mặt đáng yêu như vậy.

“Đừng rời khỏi tôi, cầu xin em……”

Hắn buộc chặt cánh tay đem nàng ôm càng chặt hơn, lực đạo to lớn, cơ hồ như muốn đem nàng nhét vào thân thể của mình.

Nàng hoàn toàn giật mình sửng sốt, trong nội tâm vì câu này…mà có chút phức tạp. Mười ngày này, bọn họ đối với nàng đặc biệt yêu thương, nàng không phải không rõ, chỉ là, nàng không muốn thừa nhận, nàng lựa chọn tránh đi, bởi vì sợ hãi thương tổn, nàng lựa chọn phong tỏa chính mình, tình nguyện tin tưởng bọn họ chỉ đem nàng coi như thú nuôi, mà hôm nay……Hắn không nói thêm gì nữa, trong phòng khôi phục một mảnh yên lặng, sau nửa ngày, con người bên cạnh hô hấp dần dần trầm ổn, lực đạo cánh tay đặt trên lưng nàng dần dần buông lỏng, nàng ung dung nói nhỏ,“Sẽ không……em sẽ không rời đi……”

Bình luận (0)

Để lại bình luận