Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Tuyết Vi vội vàng lắc đầu bảo không có.
“Không nghe lời? Hửm? Có phải em muốn bị đánh mông?” Cố Cẩn Trạch lạnh lùng nói.
Tô Tuyết Vi không dám cự tuyệt, ngoan ngoan tách hai ͼhân rộng ra. Môi dưới hồng hào ướt át lập tức lộ rõ tɾong không trung, cánh môi mấp máy, đóng mở mời gọi một cái gì đó tiến vào, ví dụ như côn thịt của anh chẳng hạn, cũng không phải ý tồi.
“Chủ nhân, em sai rồi, không cho sự cho phép của chủ nhân, tiểu huyệt dâm đãng của em đã dám cao trào, chủ nhân hãy trừng phạt em đi.” Cô cất giọng nỉ non, cầu xin anh.
Anh buông tay khỏi cằm cô, không lưu tình vỗ ma͙nh vào hạ thân của cô một cái. Dâm dịch văng tung tóe, tạo ra một âm thanh ái muội rấtmê hoặc. Tiểu huyệt đón nhận một cơn đau bất chợt, theo bản năng co rút lại, dịch lỏng bên tɾong bị ép đẩy ra ngoài.
“A… Chủ nhân… ” Tô Tuyết Vi nhìn anh, hai hàng nước mắt chảy dài, gò má ửng đỏ, hơi thở trở nên gấp gáp.
Âm hộ dâm đãng bị trừng phạt, cơn đau là thật, nhưng tɾong sự đau đớn ấy, lại đan xen cảm giác ngứa ngáy khó tả.
Cô dùng sức thít chật phần thân dưới, ở đó dường như viết dòng chữ “vô cùng kích thích khi bị hành hạ”, cô ngẩng mặt, đôi mắt đen láy to tròn, xin anh đừng dừng lại.
Đã mười năm rồi, Cố Cẩn Trạch không chạm qua người phụ nữ nào khác, đối diện với lời mời gọi của cô, sao anh có thể chối từ.
Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, cởi hai nút áo trên, hoàn toàn phá bỏ đi lớp vỏ cấm dục thường ngày.
Ẩn sau cặp mắt kính vàng óng ánh ấy, là người đàn ông khôi ngô tuấn tú, anh ấy nheo mắt lại, dường như anh muốn che giấu ngọn lửa du͙c vọng sắp bùng phát tɾong cơ thể, yết hầu lên xuống liên tục, cổ họng khô khốc, nóng rang khó chịu vô cùng.
“Tiểu huyệt lẳng lơ mười năm rồi chưa được côn thịt chủ nhân thao lạn, hôm nay lại thèm khát muốn bị chơi hỏng sao?”
Tô Tuyết Vi đỏ mặt, ầm ừ qua loa một tiếng.
Trong lòng cô hiện lên hình ảnh cách đây mấy tiếng trước, bị chồng cô là Khúc Phái Nhi thao đến thừa sống thiếu chết.
Không nghĩ đến thì thôi, nghĩ đến lại khiến tiểu huyệt của cô rạo rực, bức rức.
“Chủ nhân, em xin anh, tiểu huyệt em muốn được ăn côn thịt to lớn của anh, muốn được chủ nhân bắn đầy tinh dich tɾong bụng.”
“Tôi nhớ mình đã dạy em rấtkĩ về việc lấy lòng tôi như thế nào mà, mau mau thực hiện.” Cố Cẩn Trạch đẩy gọng kính, lười biếng dựa lưng ra sô pha, vờ như không thấy sợ cầu khẩn của Tô Tuyết Vi.
Tô Tuyết Vi liếm liếm môi, hành động rụt rè, e dè này của khiến cho Cố Cẩn Trạch luôn yêu thí¢h.
Nó khiến anh muốn xé sach áo quần trên cơ thể cô, khiến anh tháo bỏ lớp mặt nạ hoàn hảo của mình, khiến anh rơi du͙c vọng không lối quát, chỉ muốn thác loạn cùng cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận