Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhịn một chút, thực nhanh!

Kế hoạch của cô rất nhanh đã đến, ba người đàn ông trong lòng hiểu rõ biết mình có việc phải ra ngoài nên không nói ra , cô cố hết sức giả vờ như đứng không vững, thành công khơi dậy bọn họ động tình, rồi lừa dối.

Sáng sớm, khi ba người vào thang máy, Hạ Hạo Nguyên không nhịn được hỏi.

“Chú, chú đi đâu vậy?”

Hắn không nhìn lên nói.

“Bệnh viện tao mua, đã xảy ra chuyện.”

Lữ Nhất nhướng mày.

“Thật trùng hợp, gần đây tôi cũng định đầu tư vào ngành y, ngày nào đó có cơ hội hợp tác.”

“A, nhưng tôi không có hứng thú cùng cậu hợp tác.”

“Thật sao? Vậy thì đừng nuốt lời.”

Sau khi ra khỏi thang máy xuống ga ra dưới tầng hầm, Lữ Nhất vừa mới chuẩn bị mở cửa xe, hỏi Hạ Hạo Nguyên một câu.

“Cậu muốn đi đâu? Tập đoàn sao?”

“Lữ tổng, sợ là anh không biết tôi đã từ chức chỗ anh rồi, hôm nay đi tìm bạn chơi”

“Thật sự là kỳ quái a. Còn có cái gì hấp dẫn cậu chơi hơn Tô Phàm sao?”

Bàn tay mở cửa xe khựng lại, anh cười ngượng nghịu và lịch sự.

“Không phiền anh nhọc lòng !”

Tào Phúc Thanh phóng xe đến trước mặt hai người, ăn ý đóng cửa lại khởi động xe.

Thị trường ngầm đúng như tên gọi, chỉ là một thị trường ngầm, nơi trú ẩn trước đây của quân đội được thiết lập ở vùng ngoại ô biên giới, tốn quá nhiều công sức để dỡ bỏ nó, theo thời gian, nó trở thành nơi sinh sống của một số người .Mùa đông thì ấm, mùa hè thì mát, là địa điểm tốt để làm ăn bí mật.

Bên trong cũng có đủ loại khói bụi, chỉ có ngọn đèn sợi đốt trên đầu sáng lên, một cái hầm trú ẩn rất dài, người cũng rất nhiều, nếu muốn tìm một người từ nơi này thì cũng không dễ dàng.

Trước khi Tào Phó Thanh đi xuống bậc thang, anh nhìn thấy một nhóm người đen nghìn nghịt tới, trong đó có rất nhiều người chơi mạt chược đang đánh bạc, anh nhướng mày, cảm thấy rất không vui trong môi trường này.

Anh vừa mới đi, Lữ Nhất liền tới, liên lạc với nhiều người tới đây tìm người, mệnh lệnh bọn họ phân công chia nhau ra tìm.

Anh đã tìm thấy người trong vòng mười phút, anh thực sự không muốn ở lại đây dù chỉ một giây.

Hạ Hạo Nguyên huy động xẻng sắt trong tay, ở không trung xoay tròn một vòng, vững vàng tiếp được, đi đến một cái bày quán vỉa hè ngồi xuống trước mặt chủ quầy hàng dò hỏi.

“Ông đã bao giờ nghe nói về Trịnh Minh?”

Ông lão nheo mắt cười.

“Chàng trai trẻ, trong giao dịch ở đây chưa bao giờ nhắc đến cái tên này, cậu hỏi nhầm người rồi.”

Anh cong môi, đứng dậy và hỏi về việc chuyển nhà.

Ngọn đèn sợi đốt trên đầu anh ta chập chờn chập chờn, đường hầm dài gần đến cuối, hắn hỏi vài người, nếu không phải xua tay chạy lấy người thì cũng giới thiệu cho anh các loại quảng cáo, sợ rằng nơi này có rất nhiều doanh nghiệp ở đây.

Đi phía trước mặt anh là một người đàn ông mặc áo khoác đen, người này luôn cảm thấy có chút giống phong cách ăn mặc của chú mình.

Anh chạy tiến lên vỗ vỗ bờ vai của hắn.

“Ai, cho tôi hỏi chút!”

Hạ Hạo Nguyên trừng lớn đôi mắt.

“Chú? Sao chú lại ở đây!”

Tào Phó Thanh nhíu mày, “Mày tại sao lại tới đây?”

“Cháu…cháu, bạn bè của cháu tới đây nên cháu tới tìm hắn”

Hai người nhìn nhau với ánh mắt kỳ lạ, và đột nhiên một giọng nói vang lên bên tai họ.

“Đừng nói với tôi những thứ vô dụng đó, tôi muốn tìm người trong vòng mười phút, khó như vậy sao? Đã một giờ rồi, buôn bán ở đây mở cửa lúc mười giờ và đóng cửa lúc mười hai giờ, không có cách nào mà giờ hắn còn chưa tới!”

Lữ Nhất nghiêng đầu và đưa mắt sang một bên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Tào Phó Thanh cùng Hạ Hạo Nguyên, bước chân anh đột nhiên cứng lại.

“Tại sao hai người lại ở đây?”

“Vậy còn anh?”

Tào Phó Thanh đôi tay cắm túi, chợt lạnh giọng.

“Có phải Tô Phàm kêu cậu tới?”

“Làm sao anh biết?”

Hạ Hạo Nguyên kinh hô.

“Chú, cô ấy cũng không bảo chú tới sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận