Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kẻ Thắng, Người Điên
Chu Nham lật úp người cô lại, bắt cô quỳ trên giường, hai tay chống về phía trước. Tư thế này phơi bày cặp mông tròn lẳn, căng mẩy của cô một cách hoàn hảo trước mắt hắn. Lối vào nhỏ bé ửng hồng, sưng tấy, vẫn đang co bóp không ngừng sau cơn cao trào.
Hắn không cho cô nghỉ ngơi. Hắn chống tay lên tấm lưng trần đẫm mồ hôi của cô, giữ cô cố định, rồi đâm mạnh từ phía sau.
“Á!”
Cú thúc lút cán khiến cô văng về phía trước, trán đập mạnh vào thành giường. Nhưng hắn lập tức nắm lấy eo cô, kéo giật cô trở lại, rồi lại thúc vào. Cứ thế, hắn dùng eo cô làm điểm tựa, biến cô thành món đồ chơi tình dục của riêng hắn.
Tấm lưng trần tuyệt đẹp của cô lấm tấm mồ hôi, mái tóc đen xõa tung, che đi khuôn mặt đẫm nước mắt. Hắn nhìn cảnh tượng dâm mỹ trước mắt, dục vọng lại càng bùng cháy. Hắn cúi xuống, một tay vẫn giữ chặt eo cô, tay kia luồn ra trước, bao trọn lấy bầu ngực mềm mại, xoa nắn thô bạo.
“Nhiễm Nhiễm…” Hắn rên rỉ, giọng nói khàn đặc vì dục vọng, “Em mãi mãi là của anh… Dù em có quên… cơ thể em cũng phải khắc cốt ghi tâm… chỉ có anh mới có thể lấp đầy em thế này…”.
Hắn thúc thêm hàng trăm cái nữa, mỗi lúc một nhanh, một mạnh, cho đến khi hắn gầm lên một tiếng cuối cùng, dòng tinh dịch nóng bỏng bắn sâu vào tận cùng tử cung cô.
Vu Nhiễm lịm đi. Cơ thể cô mềm nhũn như một con búp bê vải, đổ sụp xuống giường, hôn mê bất tỉnh.
Chu Nham nằm đè lên người cô một lúc lâu, cố gắng bình ổn lại hơi thở và cơn thịnh nộ. Nhìn cô gái nhỏ bất tỉnh dưới thân, sự tàn nhẫn trong mắt hắn mới từ từ tan đi, chỉ còn lại nỗi đau đớn và sự chiếm hữu vô bờ.
Hắn nhẹ nhàng bế cô lên, mang vào phòng tắm. Hắn cẩn thận lau rửa sạch sẽ “chiến trường” ướt át trên người cô, lau đi từng vệt nước mắt khô trên má. Hắn thay cho cô bộ đồ ngủ sạch sẽ, rồi đặt cô nằm ngay ngắn lại trên giường, đắp chăn cẩn thận.
Sau đó, hắn mặc lại quần áo, chỉnh lại cổ áo sơ mi, biến trở lại thành thầy Chu cấm dục, lạnh lùng. Chỉ có dấu răng rớm máu trên vai và đôi mắt đỏ ngầu là tố cáo cơn bão hắn vừa trải qua.
Hắn mở cửa phòng.
Bên ngoài, Uông Bân đang gà gật. Trầm Liệt bị trói như một cái bánh chưng, miệng vẫn bị dán băng dính. Cố Thất Thất đứng như một bức tượng sáp, vô hồn. Vạn Vân đang hút thuốc, vẻ mặt khó đoán.
Chu Nham nhìn Uông Bân, giọng nói lạnh như băng: “Nhốt Trầm Liệt vào tầng hầm ngầm ở biệt thự cũ. Đừng để tôi thấy mặt nó.”.
“Còn… còn bọn họ?” Uông Bân chỉ về phía hai người phụ nữ.
Chu Nham liếc nhìn Cố Thất Thất. “Cô ta bị bệnh thần kinh. Bệnh viện tâm thần sẽ biết phải làm gì. Hồ sơ bệnh án di truyền của gia đình cô ta, tôi nghĩ nên gửi cho tất cả các đối tác làm ăn của sếp Đổng.”
Cố Thất Thất sụp xuống. Cô ta hiểu rồi. Đây không chỉ là đưa đi bệnh viện. Đây là hủy diệt. Hủy diệt sự nghiệp, danh dự, và tương lai của cô ta.
Cuối cùng, ánh mắt Chu Nham dừng lại trên người Vạn Vân. Cô ta giật mình, điếu thuốc rơi trên đất. Hắn không nói gì. Hắn chỉ nhìn cô ta, một cái nhìn sâu thẳm, lạnh lẽo. Rồi hắn bế Vu Nhiễm (vẫn đang hôn mê) lên, sải bước rời đi.
Vạn Vân run rẩy. Cô ta biết, sự im lặng đó còn đáng sợ hơn cả lời phán quyết dành cho Cố Thất Thất.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận