Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hương cười nói: “Em không khẩn trương.”

Cô đọc sách rất nhiều, còn có chị gái học bá của Vương Chiêu Đệ dạy kèm cho cô hơn một năm trời, chị ấy nói với Vương Chiêu Đệ rằng cô rất thích đọc sách, sau này nếu không đỗ Thanh Hoa thì cũng đỗ Bắc Đại.

Lúc Liêu Thuân dừng đèn đỏ, anh lấy điện thoại ra nhìn, toàn là thông báo bao lì xì trên Wechat, là Lương Viên và mấy người anh em kia tặng, chúc cô thi tốt.

Liêu Thuân đưa điện thoại cho Trần Hương: “Này, bọn họ cổ vũ cho em đấy.”

Trần Hương nhìn thông báo bao lì xì trên điện thoại, còn có dòng ghi chú ‘Cố lên! Chị dâu nhỏ!’ cô nhịn không được nở nụ cười, gõ chữ phản hồi lại: [Cảm ơn.]

Mấy anh em của Liêu Thuân ai cũng tốt hết, chưa từng xem thường cô là người nông thôn. Lúc tết, Liêu Thuân ở mãi trong thị trấn, mấy người đó không nhịn được tới chỗ anh tìm, còn tặng quà cho ba mẹ, bà nội, Trần Hương cùng với Trần Dương. Ban đêm, mọi người cùng xúm nhau ra ngoài ăn cơm, ca hát, vô cùng náo nhiệt, đến khuya mới chịu về nhà.

Đó là cái tết vui vẻ nhất của Trần Hương.

Cũng là cái tết đầu tiên sau khi cô và Liêu Thuân kết hôn.

Sau khi Trần Hương thi xong không lâu là tết Trung Thu, Liêu Thuân vẫn ở lại gia đình Trần Hương, bà nội hỏi Trần Hương có phải ba mẹ Liêu Thuân đã chết rồi hay không, Trần Hương vội vàng che miệng bà nội, cô giải thích quan hệ anh với ba mẹ mình không tốt lắm. Bà nội ngẫm lại một chút, gia đình chỉ có một đứa con trai, quanh năm suốt tháng không trở về nhà ngày nào dù là ngày lễ, bà lo lắng Liêu Thuân sẽ làm cho ba mẹ mình buồn lòng.

Thật ra Trần Hương cũng muốn khuyên anh, nhưng mà anh không thích nhắc đến chuyện ba mẹ mình, một khi cô nhắc đến, chọc tính tình anh không vui, cô liền bị anh đè lên giường làm mệt nghỉ thì thôi.

Tháng mười hai có kết quả thi đại học, bản thân cô cũng không sốt ruột gì lắm, Vương Chiêu Đệ và chị gái học bá đã tra điểm giúp cô, bọn họ hưng phấn gọi điện: “Em biết điểm của mình là bao nhiêu không?”

Khi điện thoại ngắt, Trần Hương cứ cười mãi, Liêu Thuân bên cạnh lấy khăn lau khoé miệng cô, lột vỏ tôm bỏ vào chén cô, hỏi cô cười gì thế.

Trần Hương nói: “Điểm của em có rồi, em được 562 điểm.”

Liêu Thuân ‘đệt’ một tiếng, móc điện thoại ra gọi liền cho Lương Viên: “Điểm của vợ tôi đã có rồi! Hahaha, ông đoán bao nhiêu? Là 562 điểm đó! Đcm ông, hâm mộ đi, ganh tỵ đi, hahaha!”

Trần Hương: “…”

Ước chừng mười phút, Liêu Thuân vẫn còn gọi điện thoại, gọi đến tên giám đốc Phó, tiếng cười càng khoa trương hơn: “Điểm của vợ tôi có rồi này! Hahaha được 562 điểm! Ngu như ông thì cả đời này cũng không lên nổi số điểm đó đâu! Hâm mộ đi, ganh tỵ đi! Đcm hahaha!”

Trần Hương: “…”

***

Trần Hương đỗ vào Đại học Công nghệ thành phố, vừa vặn Liêu Thuân cũng chuyển nhà gần chỗ học của cô, cô không ở trong ký túc xá, dọn thẳng vào chỗ ở Liêu Thuân.

Liêu Thuân cũng dọn chỗ ở trong câu lạc bộ vào chỗ ở mới, mỗi ngày anh đưa đón Trần Hương đi học, vào cuối tuần anh sẽ lái xe đưa Trần Hương về thị trấn thăm ba mẹ và bà nội.

Từ thứ hai đến thứ sáu, nếu như Trần Hương không có tiết lúc nào, cô đều đến câu lạc bộ của Liêu Thuân, ngồi ở ghế và nhìn anh huấn luyện học viên, khi anh ở câu lạc bộ luôn luôn không mặc áo, vai trần lộ ra cơ bắp cuồn cuộn, xa xa có thể nhìn thấy màu da đồng cổ của anh.

Lúc Liêu Thuân đang huấn luyện rất nghiêm túc muốn hù chết người, nhưng khi quay đầu nhìn thấy vợ mình, gương mặt đó được giám đốc Phó diễn tả: như trời mây chuyển mình, ánh sáng mặt trời ló dạng.

Trần Hương ngồi im nhìn võ đài phía dưới, nhìn anh dạy học viên, thỉnh thoảng sẽ đưa khăn lông và nước cho anh, chờ Liêu Thuân tắm rửa xong, hai người mới ra ngoài hò hẹn.

*

Lúc Trần Hương mới vào trường học, có không ít sinh viên nam tỏ tình, có người còn trực tiếp tới trước mặt cô, nói rằng bản thân thích cô, muốn làm bạn trai cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận