Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ông Xã và Lời Hứa Bên Ngọn Nến Tàn (H)

Nhạc Dư bật cười khúc khích trước lời đề nghị ngọt ngào của Hoắc Tuân, chẳng thèm bận tâm đến vết kem còn vương trên má anh. Cô nhào tới, cắn nhẹ lên môi anh một cái rồi lùi lại, giả vờ giận dỗi. “Đã lừa em rồi còn đòi hôn. Không cắn cho anh một miếng là may lắm rồi đấy!”

Hoắc Tuân cười lớn, ôm ghì lấy cô, cắn yêu lên má, lên cổ cô mấy cái. “Thì cũng chẳng khác nhau mấy.”

Hai người nhìn nhau cười, rồi lại quấn lấy nhau trong một nụ hôn sâu đầy mãnh liệt. Chỉ mới xa nhau hai tuần mà nỗi nhớ nhung đã dâng trào như thể cả thế kỷ. Quần áo nhanh chóng bị lột bỏ, rơi vương vãi trên sàn. Nhạc Dư chợt nghĩ, tình yêu của họ dường như đang bước vào một giai đoạn mới – không còn là sự cuồng nhiệt non nớt của thuở ban đầu, cũng chưa phải sự bình lặng ổn định, mà là một sự nóng bỏng, mãnh liệt và đầy khao khát.

Cô nhớ lại điều ước vừa rồi của mình – được ở bên Hoắc Tuân mãi mãi, giống như những lần ước trước đó, đều đã thành hiện thực. Ánh đèn chùm trên trần nhà trở nên mờ ảo theo từng cú thúc mạnh mẽ của anh. Cô chợt nghĩ, có lẽ không cần đến hôn nhân mới có thể cùng nhau bạc đầu, nếu giai đoạn “nóng bỏng” này kéo dài mãi thì cũng thật tuyệt. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ viển vông. Hiện thực đâu dễ dàng như vậy. Chỉ riêng bà mẹ hay cằn nhằn của cô đã là một ngọn núi khó vượt qua, huống hồ còn bao nhiêu rào cản khác. Nhưng điều quan trọng là, cô thực lòng muốn lấy anh, không phải vì bất kỳ ai khác.

“Đang nghĩ gì thế?” Giọng nói trầm khàn của Hoắc Tuân kéo cô về thực tại. Anh đang miệt mài “cày cấy” trên cơ thể cô, mồ hôi chảy dọc theo những múi cơ săn chắc. Nhạc Dư hoàn hồn, đưa tay lau mồ hôi trên trán anh. “Nghĩ về anh.”

Nửa thân dưới của anh lại thúc mạnh vào, bọt nước trắng xóa bắn tung tóe. Anh cúi xuống ngậm lấy nụ hồng mềm mại của cô, giọng nói không rõ ràng vì bị ngăn trở. “Anh ở ngay đây, có gì mà phải nghĩ.”

Dì cả vừa ghé thăm cách đây hai hôm, nhũ hoa của cô vẫn còn rất nhạy cảm. Anh vừa liếm vừa cắn như tra tấn, Nhạc Dư không chịu nổi, cửa mình đã sớm ẩm ướt, giọng nói run rẩy, vỡ vụn. “A… Sướng quá…”

Hoắc Tuân gập hai chân cô lại, ép sát vào người mình. Cơ thể mềm mại của cô hoàn toàn vừa vặn với kích thước của anh, chỉ cần khẽ đong đưa cũng đủ khiến anh tê dại. Anh tóm lấy mắt cá chân thon nhỏ của cô. “Vậy thì rên lớn tiếng một chút cho anh nghe.”

Bình thường cô nhất định sẽ xấu hổ từ chối, thậm chí còn lấy tay che miệng. Nhưng hôm nay, có lẽ vì men tình, vì không khí đặc biệt, cô lại thuận theo ý anh, tiếng rên ngày càng phóng túng, mê loạn, khiến xương cốt Hoắc Tuân như muốn tan chảy.

“A… Hoắc Tuân… Được…”

Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu Hoắc Tuân. Anh ghé sát vào tai cô, thì thầm. “Thử gọi ông xã xem nào?” Anh chưa bao giờ được nghe cô gọi như vậy khi tỉnh táo. Mấy lần trước chỉ là trong lúc chơi trò tình thú. Nếu bây giờ cô bằng lòng gọi, ý nghĩa sẽ hoàn toàn khác.

Nhạc Dư xấu hổ đến mức muốn độn thổ, không dám mở miệng.

“Không gọi phải không?” Hoắc Tuân cười gian xảo, giật lấy chiếc gối cô đang cắn chặt trong miệng. “Anh có nhiều cách để làm em phải gọi.”

Gậy thịt vừa to vừa cứng thúc mạnh vào điểm mẫn cảm sâu nhất trong cơ thể cô. Hoắc Tuân biết rõ nơi nào khiến cô sung sướng nhất, anh cố tình trêu đùa, ra vào không ngừng nghỉ, khiến cô tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng bật ra tiếng cầu xin. “Cho em…”

Anh rút vật nam tính ra hơn một nửa, dịch thể trong suốt nhỏ giọt xuống ga giường. Anh dùng quy đầu cọ nhẹ lên âm vật sưng đỏ của cô, giọng nói đầy vẻ vô lại. “Em phải nói rõ là muốn ai cho em mới được.”

Nhạc Dư cắn răng nằm phục xuống giường, nâng cao bờ mông mời gọi, nhắm mắt bật ra hai từ lí nhí. “… Ông xã.” Cô thở phào, dường như cũng không khó khăn như cô tưởng.

Hoắc Tuân nghe xong, cả thể xác lẫn tinh thần đều sung sướng như bay lên mây. Anh đáp lại cô một tiếng trầm khàn rồi đột ngột thúc mạnh vào, tưới đẫm hoa tâm đang co rút mãnh liệt. Nhưng sự thỏa hiệp của cô chẳng những không làm anh dừng lại, mà còn như chất xúc tác khiến anh càng thêm điên cuồng, như thể nghiện hai tiếng gọi ngọt ngào ấy. Tiếng “ông xã” cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, khiến anh lâng lâng sung sướng, đòi hỏi cô hết lần này đến lần khác mới chịu ngừng.

… Không sợ tổn thận sao trời.

Lúc được Hoắc Tuân bế vào phòng tắm, Nhạc Dư vẫn còn tỉnh táo nhưng cơ thể đã rã rời. Cô yếu ớt bám vào người anh, chợt nhớ ra khoảnh khắc anh hát chúc mừng sinh nhật cô ban nãy.

“Hoắc Tuân, cuối cùng em cũng biết chẳng ai là hoàn hảo cả.”

Anh nhướng mày, đẩy cửa phòng tắm. “Ý em là gì?”

“Happy Birthday mà anh cũng hát lệch tông được. Bảo sao trước giờ chưa bao giờ chịu hát cho em nghe.” Sau năm năm mới chịu lộ ra khuyết điểm này, anh giấu cũng giỏi thật!

Hoắc Tuân: “…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận