Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
“Kiều Khương, tôi không ngủ được.” Trương Vân Vân mở cửa bước vào, sửng sốt một giây, sau đó bụm miệng, mắt trừng to chạy ra ngoài, chạy được vài bước mới như nhớ ra điều gì, lại che mắt đi tới đóng cửa lại: “Hai.. hai người tiếp tục đi.”
Kiều Khương thiếu điều bị Yến Chiêu đụ chết, rõ ràng đã nói chỉ làm hai lần sẽ ngủ, nhưng sau khi tắm xong, Yến Chiêu lại đè nàng xuống làm, Kiều Khương nằm lì trên giường, người đàn ông đẩy vào từ phía sau, thân trên dựa vào tường, bụng dưới dập mạnh hai mông, khe mông bị đụ đỏ bừng run rẩy.
Kiều Khương cao trào, thần trí hỗn loạn, nắm chặt ga giường kéo lên hạ xuống, cổ họng phát ra tiếng kêu nghẹn ngào.
Khoái cảm quá mãnh liệt, cứ một lát nàng lại lên đỉnh một lần, ga giường ướt nhẹp, căn phòng tràn ngập mùi tinh dịch và dâm dịch ngai ngái.
Yến Chiêu choán lấy môi nàng hôn cắn, giọng khàn khàn gợi cảm: “Bị nhìn thấy mất rồi.”
Vừa nói anh vừa giã mạnh vào lỗ bím, quy đầu thô to đỉnh vào cổ tử cung nhồi cắm rồi dùng sức đâm sâu hơn, ép vách động mềm mại ra nhiều nước hơn, lặp đi lặp lại, không biết mệt mỏi.
Kiều Khương không để tâm là Trương Vân Vân hay Trần Chúng Thăng, miễn không phải Cao Kim Lan.
Có điều Trần Chúng Thăng là tên đần, không chừng sẽ vì phản ứng của Trương Vân Vân mà qua đây tìm đáp án.
Nàng thở hổn hển, trở tay đẩy cánh tay Yến Chiêu: “Khóa cửa đi.”
“Sẽ không có người đến đâu.” Anh lật nàng lại, ôm người vào lòng, rút ​​dương vật ướt nhẹp ra rồi lại nhét vào, cắm đến mức khiến nàng run rẩy mất khống chế.
Yến Chiêu đang trong giai đoạn chạy nước rút, dương vật ra ra vào vào cực kỳ hung tàn, Kiều Khương bị đụ không nói thành lời, cổ họng chỉ toàn tiếng nức nở rên rỉ. Không khí tràn ngập âm thanh dâm loạn òm ọp òm ọp, đến khi anh bắn tinh xong rồi ôm Kiều Khương ra ngoài đi tắm thì khéo thay đụng phải Trần Chúng Thăng tới tìm đáp án.
“…”
Kiều Khương nhấc mí mắt liếc Trần Chúng Thăng, không hề ngạc nhiên khi thấy tên đần này xuất hiện ở đây.
Nàng mệt không buồn nói, chỉ phẩy tay, Trần Chúng Thăng tức thì vắt chân lên cổ chạy lên tầng.
“Sao cậu ta lại tới?” Yến Chiêu không hiểu, chẳng lẽ Trương Vân Vân đặc biệt đi báo cho Trần Chúng Thăng sang đây xem?
Anh giật mình vì ý nghĩ ấy.
Kiều Khương không biết trong đầu Yến Chiêu nghĩ gì, nếu biết nhất định sẽ cắn cổ anh, mắng anh xấu xa.
Yến Chiêu bế Kiều Khương vào phòng tắm, thấy nàng không hẳn không vui, anh được một tấc lại muốn một thước vừa tắm cho nàng vừa liếm ngực nàng. Kiều Khương không biết anh lấy đâu ra nhiều tinh lực thế, như thú hoang, đã làm bao lần mà vẫn cứng.
Nàng nắm dương vật cứng ngắc của anh, kéo về hướng ngược lại: “Có định ngủ không?”
Yến Chiêu đau đớn hít vào: “Ngủ, ngủ, ngủ ngay.”
Kiều Khương buông ra.
Yến Chiêu đi tới cắn miệng nàng: “Đau lắm đấy!”
Kiều Khương niết hòn trứng của anh: “Lần sau véo cái này.”
“Cái này cũng đau.” Anh vội vàng khép hai hòn trứng của mình lại, sợ bị Kiều Khương ra tay độc ác.
“Hay là em cứ cắn tôi đi.” Anh chỉ cổ mình, trên đó đầy vết răng do Kiều Khương cắn đêm nay.
Kiều Khương không còn sức cắn, mí mắt nặng trĩu tựa vào vai anh, khàn giọng bảo: “A Đại, tôi buồn ngủ.”
“Ừ, đi ngủ nào.” Yến Chiêu cười bế nàng lên, quấn khăn tắm quanh người nàng, lau khô rồi bế nàng vào phòng, ga giường ướt sũng, anh cởi ra ném xuống sàn, lấy thảm trải sàn trải lên giường rồi nhẹ nhàng đặt Kiều Khương xuống.
Anh cũng nằm xuống, tắt đèn rồi ôm nàng vào lòng.
Kiều Khương không quen bị ôm chặt ngủ, nhưng nàng rất buồn ngủ, không còn sức vùng vẫy, đành đàng hoàng ngủ trong lòng anh.
Yến Chiêu hơi khó ngủ, nghĩ đến sau này có thể ôm Kiều Khương ngủ mỗi ngày, anh hưng phấn như tiêm máu gà, ôm Kiều Khương hôn lấy hôn để, hai tay lúc thì sờ eo nàng lúc thì sờ mặt nàng
Thích như của hiếm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận